Chương 669

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 669

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lúc Lão Dư ôm lấy người nhanh chóng lăn xuống xe, lại là hai tiếng súng vang lên.
Đến từ hướng mười giờ, ánh mắt Lục Dã lạnh lẽo, anh nhắm bắn.
“Pằng” một tiếng nặng̝ nề.
Tiếng gió từ cánh máy bay trực thăng quấy nhiễu khiến toàn bộ rừng mưa rung chuyển bất bình, đài liên lạc lại truyền đến một tiếng hỏi thăm trầm thấp.
“Người tɾong xe này thoạt nhìn không dễ chọc lắm, Trầm, có muốn tôi dùng lựu đạn giúp cậu giải quyết không?”
Dựa the0 ý của Hi Lặc lập tức phóng ra mấy quả lựu đạn, chết thêm mấy quả cũng không sao cả, rừng mưa Hoắc Hà đã lâu không dấy lên một hồi lửa hừng hực.
“Tôi là quỷ sát nhân sao?”
Trầm Kỳ Dương cười lạnh một tiếng. Anh mặc một thân quân phụcrằn ri, khăn mặt màu đen che kín mặt anh, chỉ có hai mắt thâm trầm u ám.
“Ông đây chỉ lấy mạng của Giang Khải Minh.”
Trực thăng bay nghiêng lướt qua bụi cây, Giang Khải Minh căn bản không còn chỗ nào trốn tránh.
Trầm Kỳ Dương quan sát thông qua ống nhòm, môi mỏng khẽ nhếch lên.
“Hướng ba giờ.”
Tay súng bắn tỉa nhắm vào vị trí, nhưng giây tiếp the0, viên đạn xé gió bay đến, trực tiếp phá vỡ ống ngắm hồng ngoại của anh.
Bàn tay cũng the0 đó chảy máu đầm đìa.
“Trầm, vị trí bắn tỉa số 2 đã bị phá.”
Khi đài liên lạc truyền đến thông báo này, sắc mặt của Trầm Kỳ Dương tɾong nháy mắt trầm xuống.
Tên chó nào vậy?
Trầm Kỳ Dương lại không che giấu được hưng phấn, kỹ thuật bắn tỉa này, nếu kéo tới làm lính đánh thuê chẳng phải là kiếm lời sao.
Vị trí của Giang Khải Minh thay đổi liên tục.
Trầm Kỳ Dương mượn ống ngắm quan sát vị trí điểm bắn tỉa, bụi cỏ phía sau xe việt dã hơi lắc lư, trực thăng có thể lơ lửng ở độ cao vừa vặn nhìn thấy mặt đất.
Anh nhường vị trí lái cho người khác, cửa khoang mở ra, Trầm Kỳ Dương nâng súng trường bắn tỉa, trực tiếp nhắm vào một điểm nào đó ở sâu tɾong rừng rậm, bắn dứt khoát.
Thân cây mất đi che đậy, trực tiếp xuấthiện đầu người.
Trầm Kỳ Dương đang muốn bắn, viên đạn lại từ mặt đất mà đến, bắn thẳng vào cánh máy bay.
“Mẹ kiếp Máy bay này là do ông đây đi mượn đó.”
“Gào cái gì mà gào?”
Trầm Kỳ Dương lạnh lùng cong môi, hời hợt nói “Tôi bồi thường cho anh một cái là được.”
Một bên cánh máy bay bị tổn hại, cho dù là phi công có kinh nghiệm phong phú vẫn khó khống chế, tɾong mắt Trầm Kỳ Dương lại không có nửa phần khẩn trương khi va chạm.
Lòng hiếu thắng khó hiểu chạy dọc the0 mạch máu của anh nhảy lên nhảy xuống, lớn khái khi ở tɾong nước đã nhẫn nại quá lâu, Trầm Kỳ Dương lại không vội vàng giết Giang Khải Minh trước. Nghe nói tài thiện xạ của vị phó cục trưởng này là hạng nhất, vừa vặn thử xem.
Anh nói “Thả thang mây.”
Tất cả đều cảm nhận anh điên rồi.
Địa hình rừng mưa nhiệt đới phức tạp, sau khi phi công thả thang mây xuống, Hi Lặc thấy Trầm Kỳ Dương trực tiếp nhảy xuống, hồn nhiên không thèm để ý mình có thể bị cành cây đâm thành cái sàng hay không.
Lục Dã đã mượn lùm cây phía sau xe việt dã yểm hộ.
Mượn kính chiếu hậu quan sát, xa xa từ thang mây có người nhảy xuống rừng rậm. Lúc đầu Lục Dã tưởng là người cứu Giang Khải Minh, nhưng nhìn tư thế này rõ ràng không đúng.
Đối phương rõ ràng có chuẩn bị mà đến, vả lại người chỉ huy ở trên máy bay, việc cấp bách chính là giải quyết mấy tay súng bắn tỉa này.
Lục Dã nhìn Lão Dư cách đó không xa, sắc mặt anh ta tái nhợt sợ là đã tɾúng đạn, Giang Khải Minh trùm đầu đang ghé vào bên cạnh anh ta không nhúc nhích, ánh mắt hai người đối diện dò xét lẫn nhaụ
Lão Dư dùng súng ống đẩy lá chuối tây bên cạnh, “Pằng” một viên đạn sượt qua bả vai anh ta bắn tới.
Vị trí tay súng bắn tỉa bại lộ, ánh mắt Lục Dã thẳng tắp tɾong ống ngắm, nghiêng họng súng, bắn.
“Vị trí bắn tỉa số 2 bị phá.”
Đột nhiên, có điểm đỏ chợt lóe lên, thân thể anh đột nhiên trở mình lăn vào lùm cây, mấy phát đạn lại liên tiếp truy lùng anh, sượt qua cánh tay anh lưu lại vết máu tươi đầm đìa.
“Anh Dã ” Tiêu Nhiên kinh hô một tiếng, viên đạn bắn thẳng vào vai anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận