Chương 670

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 670

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trầm Kỳ Dương không có tâm tư chơi trốn tìm với bọn họ, bên tai Hi Lặc thỉnh thoảng báo cáo vị trí các điểm bắn tỉa cho anh, anh nhắm bắn, tiêu diệt từng người một. Mặc dù không trực tiếp nổ đầu, nhưng vết thương đủ khiến cho bọn họ không cầm được súng.
Nhưng khi họng súng nhắm vào Giang Khải Minh ở đằng xa, anh lại nhíu mày, trùm đầu?
Chính là nửa giây nghi hoặc này, phía sau đột nhiên truyền đến động tĩnh, anh nghiêng đầu ma͙nh mẽ tránh đi, nhưng bóng đen kia lại nhào tới.
Lục Dã bóp lấy súng của anh kéo sang bên cạnh, Trầm Kỳ Dương lại thuận thế bóp cò, viên đạn sượt qua gò má Lục Dã, bị anh nghiêng đầu né tránh.
Lục Dã mượn gốc cây né tránh, một cước đá rơi súng ngắm của Trầm Kỳ Dương, súng rơi rồi Trầm Kỳ Dương cũng lười nhặt, đôi mắt đen của anh nổi lên vẻ lạnh lùng trêu tức, anh đạp vào tim Lục Dã, đánh giáp lá cà với nhaụ
Quyền cước giao nhau, cánh tay đập ma͙nh, cả bụi cây đều là tiếng bọn họ chiến đâύ.
Lục Dã bị khuỷu tay Trầm Kỳ Dương thúc về phía sau, trên mặt hiện lên vẻ đau đớn, trực tiếp giữ ͼhân Trầm Kỳ Dương đụng vào gốc cây.
Hai người đều là kẻ liều mạng, khóe miệng chảy máu cũng chưa từng để ý.
“Anh Dã Súng ”
Tiêu Nhiên nhịn đau ném súng tới, Lục Dã lại không nhấc tay ra đón, Trầm Kỳ Dương trở tay bắt lấy cánh tay anh, dùng súng ngắn sau lưng chống lại anh.
Tiếng gió dừng lại.
Cho dù bị họng súng chặn lại, mạng sống tre0 lơ lửng, đôi mắt Lục Dã vẫn bình tĩnh như cũ.
“Cảnh sát Lục, cần gì phải nghiêm túc như vậy?”
Trầm Kỳ Dương che mặt, nhưng giọng nói lại rấtcàn rỡ, “Tôi chỉ muốn mạng của Giang Khải Minh mà thôi.”
“Cậu biết tôi?”
Lục Dã nhìn anh chăm chú, “Người Hoa?”
Ngoại trừ đôi mắt lộ ra bên ngoài còn lại đều được che kín mít, lớn khái không được lộ diện thân phận thật.
Trầm Kỳ Dương “Nổi danh khắp nơi, ai mà không biết?”
Lục Dã nói “Nếu là người Hoa, cậu nên biết Giang Khải Minh là tội phạm bị cảnh sát truy nã.”
“Ý tứ của cảnh sát Lục đây là không đàm phán được sao?”
Hai họng súng đang đối diện, ánh mắt Lục Dã bình tĩnh thẳng tắp, tất cả cảm xúc của Trầm Kỳ Dương đều giấu dưới khăn che mặt, nhưng lại thể hiện sự cuồng vọng phóng túng.
Lục Dã không nói lời nào.
Trầm Kỳ Dương cười cười, ánh mắt lại đột nhiên lạnh lẽo.
“Vậy tôi chỉ có thể giết cả anh.”
nan
Anh đè nòng súng vào mi tâm Lục Dã rồi chậm rãi dời xuống, ánh mắt kiêu ngạo không ai bì nổi, như đang suy nghĩ xem nên bắn vào chỗ nào khiến anh mất mạng. Nhưng còn chưa bóp cò, Lục Dã đã chặn nòng súng của anh lại, trở tay bẻ một cái, đồng tử Trầm Kỳ Dương đen kịt, thuận thế nổ súng, “Bang bang bang” mấy phát.
Tiêu Nhiên đang chuẩn bị phụckích anh, không ngờ người đàn ông đột nhiên thay đổi phương hướng, trực tiếp bắn Giang Khải Minh đang che đầu thành cái sàng.
Lục Dã chộp chết khẩu súng tɾong tay anh, bóp cò, bang bang bang mấy phát, toàn bộ đạn tɾong súng đều bị bắn hết.
Côn trùng sâu bọ kinh hãi chạy đi, lùm cây bị bắn gãy.
Lão Dư chịu đựng đau nhức cầm súng nhắm ngay đầu Trầm Kỳ Dương, nhưng hai người đàn ông đang đánh nhau ở tɾong rừng, thân ảnh di chuyển nhanh chóng không thể nhắm chính xác, mấy lần nổ súng đều bị Trầm Kỳ Dương bắt lấy cánh tay Lục Dã, trực tiếp để anh làm đệm lưng cho mình.
Viên đạn “Pằng” một tiếng bắn vào cánh tay Lục Dã, Lục Dã mượn thế dưới ͼhân dùng sức đá cây gậy lên, gậy gỗ ở tɾong tay anh trở thành vũ khí sắc bén, đâm vào họng súng của Trầm Kỳ Dương, sắc mặt Trầm Kỳ Dương khẽ biến.
Lục Dã mượn gốc cây bổ xuống, một cước đá ma͙nh vào vai Trầm Kỳ Dương, anh đang muốn cầm súng vừa rồi lên.
Nhưng vào lúc này lại vang lên mấy phát súng “Bang bang bang”, mấy người Shiller xuống máy bay ập đến, đối phương cầm súng bắn tỉa AK, bị mấy chấm đỏ nhắm vào mi tâm, sắc mặt Lục Dã bình tĩnh, nhưng cũng bình tĩnh ném súng đi.
Hi Lặc chuẩn bị bắn thấy anh ném súng, cũng không có động tác nổ súng nữa.
Ngoài miệng ngông cuồng là một chuyện, ở nước ngoài xử lý mấy mạng người cũng không dễ dọn dẹp tàn cuộc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận