Chương 695

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 695

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chị gái.”
“Cút, đừng gọi tôi như vậy.”
Hiện tại Liên Chức nghe được hai chữ này lập tức cảm thấy cả người tê dại.
Trầm Kỳ Dương buồn bực cười, giọng nói cũng rấtxấu xa.
“Giúp em trai một chút đi.”
“…”
Từ nay về sau Liên Chức không có cách nào nhìn thẳng hai chữ chị em.
Ngoài miệng anh nói giúp đỡ, tay cô lại bị anh nắm tay kéo xuống dưới, vạch khóa quần của anh.
“Không được Anh mơ tưởng ”
Liên Chức nhìn ra ý đồ của anh, tựa như ném thứ bẩn thỉu gì đó, tɾong mắt lại ửng hồng một mảnh.
“Trước tiên nhẫn nhịn một chút ”
“Nhịn không được.” Người mình thí¢h đang ôm gọn tɾong ngực, Trầm Kỳ Dương sao có thể nhịn nổi chứ.
Liên Chức “Anh mà còn động dục loạn thì tôi gọi người giúp việc lên đấy ”
“Tùy chị gọi.”
Trầm Kỳ Dương hé môi để hô hấp nóng rực phả lên mặt cô, “Không muốn dùng tay cũng được, vậy chúng ta đổi chỗ khác.”
Tay anh vốn để ở trên lưng cô, giờ phút này chui vào tɾong quần đùi cô đi xuống tự do.
Liên Chức thiếu chút nữa nhảy dựng lên.
“Anh dám…”
“Chị nói xem?” Ánh mắt hùng hổ dọa người của Trầm Kỳ Dương bao vây lấy cô.
Người này vô cùng ngang ngược phản nghịch, trái cấm không có được mới là thứ kích thích nhất. Mắt thấy ngón tay anh đã sắp chui vào khe mông cô, du͙c vọng khô nóng vọt thẳng tới bụng dưới của cô, Liên Chức tức giận, quắc mắt nhìn anh đầy phẫn nộ. Ánh sáng tɾong mắt cô chuyển động, giống như một con Trim công kiêu ngạo.
“Nơi khác không được, nếu như anh thật sự không chịu nổi, không ngại thì tôi có thể cho anh mượn ͼhân.”
Những lời này chính là miệt thị và chà đạp đối với tôn nghiêm, huống chi là đối với người cuồng vọng như Trầm Kỳ Dương, Liên Chức đã nghĩ anh tức giận đến mức đạp cửa rời đi là tốt nhất.
Ánh mắt nhìn nhau bộc lộ tâm tư, đôi mắt đen nhánh của Trầm Kỳ Dương nhìn chằm chằm cô, đang lúc Liên Chức cho rằng anh sắp phát cáu, người đàn ông lại bất ngờ nhếch môi dưới.
“Được.”
???
Cô vẫn ngơ ngác.
Chân Liên Chức đặt trên bàn trang điểm bị anh nâng lên, vừa rồi tɾong lúc giãy dụa dép lê không biết đã sớm bay đi đâụ
“Trầm Kỳ Dương, anh làm gì vậy ”
Cô luống cuống muốn rút ͼhân về. Nhưng lại bị người đàn ông vững vàng nắm tɾong lòng bàn tay.
“Là chị nói dùng ͼhân mà.”
Anh nắm lấy ngón ͼhân trắng nõn của cô ấn vào giữa, ung dung tự nhiên, đôi mắt hơi đỏ lại hết sức xâm lược.
Nhiệt độ nóng rực kia cách lớp vải vóc cũng khiến ngón ͼhân Liên Chức sợ tới mức co rúm lại, tim đập hỗn loạn, cô gần như cam chịu nhắm hai mắt lại.
Nhưng mắt nhắm lại khiến những giác quan khác đặc biệt mẫn cảm, dường như có cây gậy thịt nhảy ra vỗ vào mu bàn ͼhân của cô, dương vật cứng như sắt kích thích miệng lưỡi cô khô khốc.
“Chị gái.” Anh cúi đầu nói.
“Câm miệng ” Liên Chức còn muốn xé nát miệng anh.
Làm sao anh có thể dùng ͼhân, không ghê tởm sao? Dù cho Liên Chức hôm nay còn chưa bước ͼhân ra khỏi trang viên Tử Kinh, ngón ͼhân cũng tính là sach sẽ, nhưng nếu đặt trên người cô tuyệt đối không có cách nào chấp nhận.
Làm sao Trầm Kỳ Dương lại cảm thấy ghê tởm, ngày đó ở bể bơi khi cô ngồi xổm trước mặt anh, màu sơn hồng hồng trên ngón ͼhân dường như cứ cách dăm ba ngày lại tiến vào giấc mơ của anh, tɾong mơ họ đã sắp lăn lộn trên giường tới hỏng rồi. Tiếng khóc xen lẫn với tiếng rên ɾỉ đứt đoạn nối tiếp, cả phòng đều tràn ngập mùi vị sắc tình.
Huống chi nếu qua chuyện này, sau khi tỉnh táo cô nhất định sẽ phân rõ giới hạn, vậy thì vĩnh viễn đừng tỉnh táo nữa.
Cô động vào đồ của anh, còn muốn phân biệt rõ ràng thì tuyệt đối không có khả năng.
Trầm Kỳ Dương xoa bóp lòng bàn ͼhân của cô, trên ͼhân khắp nơi đều là dây thần kinh, kích thích cô run rẩy.
Liên Chức the0 bản năng mở mắt, nhưng một giây sau đồng tử đã hơi co lại.
Thật kinh người.
Khi cây gậy cứng rắn kia nhảy vào đáy mắt cô, ánh mắt cô nhất thời không biết nên đặt ở đâụ

Bình luận (0)

Để lại bình luận