Chương 697

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 697

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô đứng bên cạnh không hề có ý tới gần hỗ trợ, anh chỉ có thể tự mình ra tay, gỡ băng gạc lau máu, đổ cả chai cồn khử trùng lên cánh tay.
“Nàynan” Liên Chức lập tức nói.
Trầm Kỳ Dương nhướng mày “Thế nào?”
“Để tôi đi.”
Mặc kệ cố tình hay vô ý, vết thương của anh nát thành như vậy, Liên Chức cũng không có cách nào khoanh tay đứng nhìn. Cô ngồi phía sau anh, dùng tăm bông cuộn thuốc rồi lặng lẽ châm chọc.
“Anh đây là đi ra ngoài bị gấu gặm sao?” Liên Chức nói.
“Cũng không phải.” Trầm Kỳ Dương cũng cười.
Trong lời nói của anh mặc dù không đứng đắn, nhưng Liên Chức lớn khái đoán được anh lại âm thầm đi ra ngoài làm chuyện gì đó, nghe nói danh tiếng bên ngoài của người này là một tay chơi, là lớn thiếu gia của Trầm gia nhưng mọi hành động đều được thực hiện một cách bí mật, có thể lộ ra bên ngoài cũng chỉ là tiếng xấu nói anh là một kẻ vô dụng͟͟ phóng túng.
Liên Chức cũng có thể suy nghĩ cẩn thận nguyên nhân, dựa the0 vị trí trước mắt của cha Trầm, cộng thêm mối quan hệ với Lương gia đã thành cái đinh tɾong mắt rấtnhiều người. nếu như danh tiếng của Trầm Kỳ Dương lại h0àn hảo không có chỗ chê, nhất định sẽ đưa tới vô vàn mối hoạ cho Trầm gia.
Hồng gia không phải là một ví dụ sao?
Quan trường kiêng kị nhất là một nhà độc tôn, không có gì thuận lợi hơn so với việc Trầm lớn thiếu gia là một tên vô dụng͟͟, càng có thể khiến những người rục rịch kia an tâm.
Chỉ là… Liên Chức nhớ tới đêm đó ở Giang Nam, tay anh chỉ cơ nghiệp đồ sộ kia, trên mặt hăng hái.
Người này nếu như the0 chính trị, tâm tư khéo léo sợ là không thua cha Trầm, mà nếu như làm thương nhân, hẳn là đã oai phong một cõi đối đầu với Tống Diệc Châu ở thương trường.
Nhưng thân phận đặc thù nhất định khiến tất cả hành động của anh đều không thể lộ ra bên ngoài.
Cô thổn thức đáng tiếc, đồng thời động tác tɾong tay cũng không khỏi nhẹ hơn.
“Đau thì anh có thể nói với tôi.”
Trầm Kỳ Dương “Đaụ”
“Còn đau lắm không?”
Liên Chức hơi nhíu mày, thầm nghĩ động tác đã đủ nhẹ.
Ánh mắt cô tập trung trên cánh tay anh, chưa từng phát hiện Trầm Kỳ Dương đã kề sát vào cô, ánh sáng tɾong nháy mắt bị che khuất, hơi thở nam tính bất ngờ nhào đến bao phủ cô.
“Còn đaụ”
Liên Chức ngước mắt, đôi mắt người đàn ông như gỗ mun, đang nhìn chằm chằm cô.
Ánh mắt của anh có sự nguy hiểm nói không nên lời, khiến cho người ta kìm lòng không được muốn trốn tránh.
Liên Chức dùng sức trên tay.
Anh lập tức “A” một tiếng, nét lạnh nhạt trên mặt lại không hề thay đổi.
Khuôn mặt cô đột nhiên được một bàn tay ấm áp bao phủ, ngón tay Trầm Kỳ Dương khẽ vuốt ve, anh thấp giọng.
“Thật ra chị cũng có cảm giác với tôi, đúng không?”
Sự rung động như mạng nhện gắt gao quấn lấy anh, những tâm tư rục rịch lại không thể kiềm chế khiến Trầm Kỳ Dương tiến thoái lưỡng nan.
Trong quá khứ nhiều lần mất khống chế, cô thông minh như vậy, anh không tin cô không hề phát hiện, Trầm Kỳ Dương thậm chí còn mong muốn có phải cô cũng từng sa đọa mặc kệ tất cả hay không.
Nếu Liên Chức ngẩng đầu, ông.
Cánh tay cũng nhanh chóng tê cứng, đau đớn có thể tưởng tượng được, nhưng anh lại chỉ nhìn cô.
Nhưng nhất định phải khiến Trầm Kỳ Dương thất vọng, Liên Chức nghiêng đầu né tránh.
“Tôi chỉ coi anh là em trai.”
Cuộc sống hiện tại không dễ dàng, Liên Chức không có chút tâm tư nào khác.
Nếu nói thật sự có, chỉ hy vọng tên ma vương này nhanh chóng giải quyết Tống Diệc Châụ
Đôi mắt Trầm Kỳ Dương trầm xuống, còn chưa nói chuyện thì cửa đột nhiên bị gõ.
“A Chức.”
Là giọng mẹ Trầm.
Ánh mắt hai người chạm vào nhau, tɾong nháy mắt Liên Chức tâm hoảng ý loạn, đang muốn bảo Trầm Kỳ Dương trốn vào nhà vệ sinh.
Bả vai lại bị người đàn ông nắm chặt, làm như trấn an.

Bình luận (0)

Để lại bình luận