Chương 700

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 700

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Khó có được nhất chính là khi Tư Á đọc tiểu thuyết ở trước mặt mẹ, tính tình nó nóng nảy như vậy cũng có thể ở bên cạnh nghe.”
Khó có được chỗ nào, đây rõ ràng là không có chủ ý tốt.
Liên Chức đang yên lặng ăn đồ ăn oán thầm, trái tim lại đột nhiên co rúm lại…
Không vì cái gì khác, trước mắt bao người, tay người đàn ông ở dưới bàn cơm lại nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.
nannan
Bàn tay anh dày rộng, đã không nói lời nào cuốn tay cô vào lòng bàn tay, mặc cho Liên Chức giãy dụa như thế nào cũng không thoát ra được.
Người đàn ông này điên rồi sao, tim Liên Chức đập thình thịch rung động. Đừng nói mấy đôi mắt trên bàn cơm đều là người thông minh nhạy bén, chỉ cần nói tới người giúp việc bưng thức ăn trên dưới, dù cho nơi mà bọn họ đang ngồi không có người nào đi qua, cũng không thể bảo đảm sẽ không bị ai nhìn thấy.
Liên Chức tránh không ra nên kéo ghế sang bên cạnh, ý đồ lấy khoảng cách kéo xa ép anh không thể không buông tay, nhưng một lần kéo ghế ma sát lên thảm phát ra tiếng động, ngược lại còn chọc cho vài ánh mắt trên bàn chú ý.
Sự chú ý của bà cụ và mẹ Trầm vốn đặt ở chỗ cô, chớ nói chi là mấy đứa nhỏ thí¢h nhìn chị gái xinh đẹp.
Nhưng người khởi xướng tất cả từ đầu đến cuối đều không buông tay cô ra, tay trái vẫn gắp thức ăn, gắp một miếng cá vàng nhỏ ném vào miệng. Rõ ràng động tác không được bình thường, nhưng lớn khái bất kỳ hành vi phóng đãng nào đặt trên người anh cũng không có vẻ kỳ lạ, cũng không có người chú ý.
Liên Chức không dám lộn xộn nữa, nhưng cục tức này làm thế nào cũng nuốt không trôi, móng tay giống như kim đâm vào tay anh.
Chờ tới khi không có người chú ý, tay cô mới rút từ lòng bàn tay anh ra ngoài, bàn tay người đàn ông rộng dày mà ấm áp, lớp chai mỏng nghiền qua ngón tay cô.
Hai ngón tay rút ra, cô còn chưa h0àn toàn chạy trốn lại bị anh nhanh chóng nắm lấy.
Kiếm củi ba năm thiêu một giờ, giống như trêu chọc cô vậy.
Trong yết hầu Trầm Kỳ Dương phát ra tiếng cười trầm thấp, khi người bên ngoài thắc mắc, anh thờ ơ nói.
“Hôm nay cá vàng nhỏ làm không tệ, rấtmềm.”
Không biết đang nói cá hay vẫn là nói người, dù sao Liên Chức tựa như cá nhỏ bị anh đánh vào tɾong lưới.
Cô tự hỏi tay của mình không tính là trơn mềm, đặc biệt do học thuật phòng thân hai năm nay, nhưng lòng bàn tay có vết chai dày của anh vẫn không có cách nào so sánh, anh nắm mu bàn tay cô nhẹ nhàng vuốt ve, liên tục bị đụng chạm khiến lòng bàn tay nóng lên, cô đang muốn hung hăng nhéo mu bàn tay anh.
Trầm Kỳ Dương lại trực tiếp xuyên qua khe ngón tay của cô, mười ngón đan xen, xương ngón tay quấn quýt, da thịt dán chặt vào nhaụ
Ngoài cửa sổ trời đông giá rét, ai cũng không biết dưới bàn có một cảnh tượng nóng bỏng.
Loại đan chặt này mới khiến cho người ta dù muốn giãy thoát cũng không được, Liên Chức không hiểu sao lại nhớ tới ngày anh ép cô ngồi lên bàn trang điểm trên lầu, chai lọ đổ non nửa bàn, cô bị ép kẹp ͼhân của anh, ngửa đầu đón lấy nụ hôn dần dần kịch liệt của anh.
Anh nắm cổ tay cô dùng sức ấn lên tường, phút chốc lại mười ngón siết chặt, đầu lưỡi càng không kiêng nể gì quấn lấy môi lưỡi cô. Ngay cả hơi thở của Liên Chức cũng sắp bị đoạt đi, khuôn mặt ửng hồng, tɾong lúc thiếu dưỡng khí cô bất lực phát hiện tay anh đang thăm dò tɾong quần áo cô.
“A Chức.”
Một tiếng của cha Trầm đánh thức Liên Chức, ánh mắt cô nghiêm túc nhìn sang.
Cha Trầm nói “Thứ tư tuần sau cha ở nhà, để Diệc Châu tới nhà ngồi một chút được không?”
Hai lần giải thí¢h trước cơ bản không có hiệu quả, Liên Chức cũng không giải thí¢h nhiều nữa.
Cô còn chưa nói Kỳ Dương đột nhiên chặn lại “Sắp sang năm mới rồi, cần gì phải nóng lòng nhất thời, nếu thật sự muốn gọi người tới cửa thì năm sau cũng không muộn.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận