Chương 704

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 704

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

nannannan
Giang Khải Minh đã xảy ra chuyện ở trại tạm giam Mỹ.
Khi Lục Dã và hai cảnh sát khác nhận được tin chạy tới bệnh viện, hắn ta nằm trên giường bệnh vô cùng thê thảm, toàn thân đều có vết thương. Bác sĩ mặc áo blouse màu trắng trình bày tình huống cụ thể với anh, lớn tiểu tiện không khống chế được, trực tràng suy thoái, miệng thối rữa trên phạm vi lớn…
New Mexico là bang nghèo và bạo lực nhất nước Mỹ.
Phạm nhân bị giam giữ tɾong trại tạm giam không ít, ai ngờ tɾong vòng một đêm, Giang Khải Minh lại bị mười mấy tên côn đồ cưỡng gian, giống như có người mua chuộc cảnh sát và tù nhân cố ý làm vậy, miệng bị bồn cầu nhét chết, muốn cầu cứu cũng không được. Thân phận phạm nhân đặc biệt, lập tức cả bang New Mexico lâm vào chấn̵ động.
Dù Lục Dã đã quen nhìn cảnh máu chảy đầm đìa, cũng không khỏi nhíu mày.
Trong lúc đó Giang Khải Minh từng tỉnh lại một lần, hốc mắt muốn nứt ra gần như muốn lăng trì Lục Dã, rấtrõ ràng coi anh là đầu sỏ gây nên.
“Uống nước không?”
Hết lần này tới lần khác người đàn ông lại khiến người ta tức chết không đền mạng, ly nước bưng đến bên cạnh bàn hắn ta, “Quên mất miệng ông đã thối rữa, có phải phải lấy ống hút cho ông không?”
Trong phòng nhất thời bộc phát tiếng hét tê tâm liệt phế, Giang Khải Minh liều mạng giãy dụa tɾong còng tay, ánh mắt kia gần như muốn uống máu anh ăn thịt anh.
“Con mẹ nó tao giết mày Con mẹ nó mày chờ đó cho tao, chờ đó cho taonan”
Âm thanh hắn ta gào thét quá lớn, bác sĩ tiêm một liều an thần khiến hắn ta h0àn toàn ngất đi.
Lúc Lục Dã ra cửa, Lão Dư và Tiêu Nhiên đang tìm hiểu tình hình với mấy cảnh sát khác, trên mặt lại nhíu chặt mày, bộ dáng bình tĩnh, chờ mấy cảnh sát vừa rời đi thì sự vui sướng khi người khác gặp họa đã sắp viết hết lên mặt.
“Ông trời có mắt.”
Lão Dư còn đang bó bột một tay, cười nói, “Cả đời này sống không an thân.” Anh ta nói xong tự vả miệng, “Trở về phải chịu chế tài, lấy đâu ra nửa đời người.”
Tiêu Nhiên vỗ vỗ lưng anh ta.
“Đừng vui vẻ, chờ trở về viết kiểm điểm bị xử phạt đi.” Bọn họ cũng có trách nhiệm trông coi tắͼ trách.
Lục Dã hỏi cánh tay anh ta thế nào rồi.
“Không có việc gì lớn.” Lão Dư nói, “Anh Dã, anh nói việc này có phải do…hay khôngnan”
Chân trước sự việc ở rừng mưa Hoắc Hà mới qua không lâu, không phải do đám người kia sắp xếp chứ, không biết Giang Khải Minh đã kết thù hận gì, vươn tay dài như vậy cũng muốn hại chết hắn ta.
Ánh mắt Lục Dã nghiêm cấm, không để bọn họ nói chuyện này nữa.
Quan hệ hai nước đặc thù, nếu thật sự bị đâm vào mặt tiền sẽ khó tránh khỏi không bị người ta nắm được nhược điểm nói chúng ta vừa lén lút vừa ăn vạ.
Bây giờ là hơn bảy giờ tối, tính toán thời gian ở thủ đô cô lớn khái cũng đã tỉnh.
Trong thành phố phồn hoa, người qua đường qua lại vội vàng, Lục Dã lại căn bản không ngẩng đầu, châm điếu thuốc tựa vào thân cây, kiên nhẫn chờ cô gái của anh nghe đïện thoại.
Vài giây sau, bên kia mới nhận máy.
“A lô?”
Tay kẹp thuốc của Lục Dã sờ sờ mũi.
“Tỉnh rồi?”
“Đang ngủ.” Liên Chức nói, “Hiện tại người đang nghe đïện thoại của anh không biết là ai.”
Lục Dã không tự chủ được nở nụ cười.
“Khi nào anh trở về, bên cạnh có nhiều người đẹp như vậy em không cầm cự được thì phải làm sao bây giờ?”
Liên Chức vừa mới rời giường, đầu óc không tỉnh táo, nói xong mới phản ứng lại không phải cô đang không đánh mà khai sao, xong rồi
Ánh mắt Lục Dã híp lại.
“Ngứa da phải không?”
Liên Chức “Không biết ai ngứa đây?”
Trong nháy mắt da đầu Lục Dã tê dại, thiếu chút nữa bị sặckhói ho ra tiếng.
“Yêu tinh.”
Anh nói có thể còn non nửa tháng, lại nghĩ tới chính sự.
“Liên Chức.”
“Hả?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận