Chương 725

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 725

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tống Diệc Châu cười nói sao có thể.
Liên Chức còn đang sững sờ, bà ngoại Lương đã gọi cô qua.
Cô nói “Bà ngoại, sao bà có thể?”
Da đầu Liên Chức có chút tê dại, tên cáo g͙ià này không phải lại đang có chủ ý gì chứ.
Trầm Kỳ Dương không phải đã giải quyết phiền toái này rồi sao? Ít nhất nửa tháng trước mẹ Trầm cũng không nhắc lại chuyện Tống Diệc Châu tới cửa nữa.
Có chút suy nghĩ tɾong lòng liên tục biến chuyển, cô vừa cảnh giác liếc mắt nhìn Tống Diệc Châu một cái, cho rằng anh đang có tâm tư xấu gì đó.
Nhị phu nhân lập tức nói “Hôm nay cũng nhờ có Diệc Châụ”
Bà nói hôm nay tuyết lớn, bởi vì thân thể bà ngoại Lương không tốt không tiện đi lại, hai người bọn họ lên núi dâng hương sau đó đi đến chùa miếu cầu nguyện, kết quả thiếu chút nữa té ngã, may mắn được Diệc Châu đỡ một cái, nếu không hiện tại đã phải ở bệnh viện.
“Trùng hợp như vậy sao?”
Trầm Kỳ Dương ngồi nghiêng trên sô pha đối diện, cười nhạo một tiếng, “Giống như Tống tổng đặc biệt ở đó chờ đỡ thím hai vậy.”
Bà cụ trừng mắt liếc anh một cái, mắng anh nói năng thế nào vậy.
Tống Diệc Châu từ chối cho ý kiến, chỉ cười nhạt.
“Hôm nay cho dù không phải tôi ở đó thì dì cũng sẽ không có chuyện gì, tôi nhìn mảnh rừng trúc kia cũng không sâu, gãy cành gặp áp lực chỉ là chuyện thường của Phật học, chứng tỏ sang năm phúc lớn sắp tới.”
“Thật sao.”
Nhị phu nhân cười đến mức không ngậm miệng lại được.
Trầm Kỳ Dương cười nhẹ một tiếng, sắc mặt lơ đễnh.
Bà cụ chú ý nói Liên Chức còn được bọc kín mít.
“Sao vẫn còn mặc áo khoác, không nóng sao?” Trong phòng có thể ấm hơn ba mươi độ.
“Bà ngoại, con còn lạnh quá.”
Da đầu Liên Chức có chút tê dại, cô chỉ nói bên ngoài quá lạnh, cô còn phải từ từ thí¢h nghi.
“Bà ngoại cứ để chị gái mặc đi, bà cũng không phải không biết thể lực của chị ấy.”
Trầm Kỳ Dương vắt chéo ͼhân, nói như thật, “Hôm qua chị ấy xem pháo hoa hắt xì không ít, bên ngoài lạnh thật.”
Bà cụ cũng nhớ tới lúc trước cô ở phát sốt ở trang viên suối nước nóng, cũng không dám để Liên Chức cởi áo khoác nữa.
Hai người từ lúc vào cửa cũng không nhìn đối phương một cái nào, đã có một sự ăn ý tới kỳ lạ đang lặng lẽ nảy sinh giữa bọn họ.
Tống Diệc Châu nhìn anh một cái, cười nhạt nói.
“Nói đến tối hôm qua pháo hoa rấtđẹp.”
“Đúng Anh Diệc Châu anh cũng xem rồi sao.”
Nói đến pháo hoa thì Tịnh Tịnh giống như không dừng lại được, “Phóng được một nửa vậy mà còn có chữ A Chức, cùng chị gáinan”
Nói được một nửa Trầm Kỳ Dương thuận tay nhéo bím tóc của cô bé, tɾong nháy mắt Tịnh Tịnh bị dời đi lực chú ý.
“Sao anh lại kéo tóc em, anh Dương, ôi, tay anh làm sao vậy?”
Lời này vừa dứt, mấy người đều quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy trên mu bàn tay của người đàn ông lưu lại mấy vết đỏ màu trăng lưỡi liềm, có vết máu nhàn nhạt, thoạt nhìn rõ ràng lại chói mắt.
Hô hấp Liên Chức nhất thời nhẹ đi.
Đó là lúc hoan ái kịch liệt cô vô ý để lại, cô ngồi phía trên anh xóc nảy, bị anh xoa ngực sắp hỏng rồi.
Vì tự bảo vệ mình và the0 bản năng muốn sống sót, ngón tay cô hung hăng để lại vài vết cào ở trên mu bàn tay anh.
Trầm Kỳ Dương cúi đầu nhìn, lơ đễnh cười cười, có chút lưu manh.
“Bị mèo cào.”
Mèo cào.
Lời này sao mà quen thuộc vậy.
Chẳng bao lâu trước kia khi ở Dung Thành, Trầm Hi hỏi mu bàn tay hắn làm sao vậy, Tống Diệc Châu cũng cười nhạt trả lời.
“Bị mèo cào.”
Có chút tức giận tự nhiên sinh ra, Tống Diệc Châu đột nhiên nhìn về phía Trầm Kỳ Dương.
Thú cưng tuyệt đối không nên xuấthiện ở nơi xã giao lạnh như băng, ngay cả khóe miệng trào phúng của anh cũng không hề có ý che dấụ
“Mèo sao lại xuấthiện ở khách sạn, Trầm lớn thiếu gia mượn cớ này không khỏi quá vụng về.”
Trầm Kỳ Dương không e dè cười nhìn hắn, ánh mắt như có gai.

Bình luận (0)

Để lại bình luận