Chương 729

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 729

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đại khái trang sức quá nhiều, mấy phòng đều chứa không nổi, tɾong hộp giữ nhiệt đặt mấy cái cũng là chuyện thường xuyên xảy ra.
Trầm Kỳ Dương khi đó tự nhiên không hiểu được giá trên trời của đá quý, giống như đạp đá chơi đùa, lại càng không hiểu ánh sáng tham lam tɾong mắt người giúp việc khi anh trộm cho họ.
Cuối cùng sự việc bại lộ, Trầm gia sẽ không gặp lại người giúp việc này nữa.
Tống Diệc Châu nói, “Nhưng đám người được lợi gần như đều phải trả giá nửa đời người, người chồng phô trương thường xuyên say rượu diễu võ dương oai mình có quan hệ với Trầm gia chết tɾong tai nạn xe cộ, hai đứa con của giúp việc nữ đều phải nghỉ học, các trường học từ chối nhận họ, hiện giờ chẳng biết đã đi đâu, về phần người giúp việc kia nghe nói là bị các ngành nghề lớn từ chối nhận, sau đó chết đói.”
Chết đói…
Từ ngữ này ở thế kỷ hai mươi mốt gần như nghe rợn cả người, nhưng Trầm gia thì có năng lực như vậy, có thể khiến cho tất cả mọi người chỉ có thể máu lạnh bàng quan tất cả.
Kẻ trộm trả lại, cũng không phải toàn bộ câu chuyện.
Lợi dụng͟͟ lòng tốt của người khác để kiếm lời ¢hắc chắn phải trả giá thật lớn, mới phù hợp với nguyên tắͼ làm việc của Trầm gia.
Hắn không hút thuốc.
Nhưng ánh sáng xanh như sương mù bao phủ trên đường nét khuôn mặt người đàn ông, lại có chút cảm giác mờ mịt, giống như quần chúng bên ngoài hồng trần, đã sớm nhìn thấu chuyện tɾong đó.
Liên Chức và hắn bốn mắt nhìn nhau, rõ ràng ăn mặc nghiêm chỉnh, nhưng cả người cô không hiểu sao lại phát lạnh.
“Rốt cuộc anh muốn nói cái gì?”
Cô ghét đánh đố, nhất là với Tống Diệc Châụ
Tống Diệc Châu cứ nhìn cô như vậy, rõ ràng không nói gì, lại giống như đã nói hết tất cả.
Hắn tiến lên, quấn khăn quàng cổ rơi xuống kia trở lại trên cổ Liên Chức, hơi thở nhàn nhạt phả lên mặt của cô, cũng đủ phong độ.
Như thể sẽ giúp cô che giấu tất cả.
Nhưng những lời nói nhỏ bên tai cô cũng đủ để khiến đứa trẻ lạc đường biết quay về.
“Chơi đủ rồi, khi nào về?”
nannannan
Sau khi hai người trở về phòng khách, Trầm Kỳ Dương đã không còn ở đây.
Sau khi trò chuyện đơn giản với bà cụ hai câu, Tống Diệc Châu khéo léo từ chối lời mời dùng cơm tối của bà cụ, cũng đứng dậy rời đi.
Đại khái là tối hôm qua quá mức buồn ngủ, Liên Chức lại không liều mạng như thường ngày đòi trở về công ty nữa, cô ăn cơm tối xong lập tức lên lầu nghỉ ngơi.
Lúc này bụng dưới truyền đến từng trận đau âm ỉ.
Kỳ sinh lý của cô đến sớm hai ngày.
Sớm vài ngày là chuyện bình thường, nhưng lớn khái không thể nguyền rủa chính mình, nếu không sớm muộn gì cũng sẽ ứng nghiệm.
Nhớ lúc trước khi cô quay vòng giữa hai bên Lục Dã và Tống Diệc Châu, ở trước mặt Tống Diệc Châu cô nói dối mình đau bụng kinh, lúc ấy thân thể khỏe ma͙nh không hề có cảm giác, lần này quả thật đau đến mức choáng váng đầu mắt.
Người giúp việc nấu dừa hoa hồng ngân nhĩ cho cô, Liên Chức tựa vào đầu giường, dưới ánh đèn cô đột nhiên âm thầm ngửa đầu nhìn trời sao.
Bầu trời ngàn sao đang nhảy múa, quả thật là vũ trụ cũng rấtlãng mạn, xinh đẹp đến mức khiến cho người ta không thể nào rời mắt.
Đây là vì mẹ Trầm biết cô thí¢h ngắm sao, đặc biệt tìm nhà thiết kế xây dựng riêng cho cô, Liên Chức cũng tự mình tham gia, hao phí khá nhiều thời gian.
Liên Chức ngửa đầu ngắm trăng, tɾong lúc lơ đãng nhớ tới lời nói buổi chiều của Tống Diệc Châụ
Hắn muốn ám chỉ cô điều gì đây?
Cả hai đều là người thông minh, chỉ cần suy nghĩ một chút lập tức rõ ràng.
Hiện tại cô có được tất cả nan bà ngoại Lương và mẹ Trầm nuông chiều, cha Trầm quan tâm, vật chất và tài nguyên mà người bên ngoài không có cách nào với tới, đều là trên cơ sở cô là con gái của Trầm gia.
Nhưng nếu như chuyện của Trầm Kỳ Dương và cô bị Trầm gia biết được.

Bình luận (0)

Để lại bình luận