Chương 730

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 730

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cánh cửa gia giáo trăm năm, đối mặt với loại chuyện loạn luân tuyệt đối không có khả năng chấp nhận, chuyện thứ nhất Trầm gia làm chính là điều tra lại huyết thống.
Thủ tục chính quy, xét nghiệm máu trực tiếp.
Mỗi quá trình phải luôn luôn nghiệm chứng trước mắt.
Lúc trước Liên Chức dựa vào may mắn và tính toán tránh thoát được việc rút máu xét nghiệm trực tiếp, lần này tuyệt đối không có khả năng trốn thoát.
Chuyện mạo nhận con gái một khi bị bại lộ, Trầm Kỳ Dương vẫn là lớn thiếu gia của Trầm gia, kết cục của cô chính là kết cục của nữ giúp việc tham lam kia.
Không Đáng sợ hơn cả một người giúp việc.
Liên Chức chỉ cần nghĩ tới đã cảm thấy vô cùng sợ hãi.
Những hậu quả này thật ra tɾong khi xem pháo hoa Liên Chức đã suy nghĩ rõ ràng, chỉ là bản thân suy tư vẫn sẽ mang the0 mấy phần cầu mong may mắn, nhưng do người khác vạch trần sự thật lại là vực sâu vạn trượng có thể thấy được rõ ràng.
Có lẽ tâm trạng thật sự không tốt, cô nằm nghiêng trên giường, bụng dưới đau nhức.
Phía sau đột nhiên truyền đến chút động tĩnh, Liên Chức kỳ lạ quay đầu, chỉ thấy không biết từ đâu có một bóng người nhảy vào từ trên ban công, sau khi mở cửa sổ sát đất lại nhanh chóng khép lại.
Không phải Trầm Kỳ Dương thì là ai, chỉ nhìn cặp mắt ngông cuồng kia cô đã biết, sẽ không có người thứ hai có thể làm loại chuyện này.
‘Anh…”
Cô kinh ngạc nhìn anh, “Anh tới đây làm gì?”
Trầm Kỳ Dương không nói lời nào, cởi áo khoác gió tuyết đầy người, thậm chí hơ trước lò sưởi một lúc mới đến gần cô.
“Trầm Kỳ Dương, anh dám lại đây ”
Cô h0àn toàn tỉnh lại, hạ giọng, “Anh ra ngoài cho tôi.”
Cô muốn đứng dậy đánh anh, nhưng vừa có động tác, toàn thân Liên Chức đắp chăn bị Trầm Kỳ Dương quấn vào tɾong ngực, chỉ có cái đầu còn lộ ra bên ngoài.
Chăn và bàn tay to quấn bên hông trói buộc cô như con nhộng, Liên Chức lập tức cáu giận.
“Trầm Kỳ Dương ”
“Nào, chị gái nhỏ giọng một chút, nếu để người giúp việc đi ngang qua bên ngoài nghe thấy thì làm sao bây giờ?”
Trầm Kỳ Dương cười nhẹ bên tai cô, tay lại siết chặt cô.
‘Anh còn có mặt mũi nói.”
Liên Chức “Mau cút đi cho tôi ”
“Để tôi ở lại một tiếng thôi.”
“Không được ”
“Vậy thì nửa tiếng.”
“Nghĩ hay lắm ”
Cô muốn tránh anh ra, nhưng tay cô lại bị bọc ở tɾong chăn dù cố gắng giãy dụa cũng không thoát ra được.
“Đừng cử động, bảo bối, đừng cử động…”
Trầm Kỳ Dương ôm cô, thấp giọng dỗ dành, “Để tôi ở lại một lát cũng không được sao, mười phút?”
Liên Chức “Không được ”
Trầm Kỳ Dương “Vậy thì để tôi nói với chị mấy câụ Trên lầu lạnh như vậy, chị cũng nhẫn tâm để tôi đi lên bị lạnh?”
Liên Chức “…”
Anh còn có mặt mũi nói, toàn bộ trang viên đều có hệ thống sưởi ấm, Liên Chức quả thực lười tranh luận với anh.
Mắt thấy người ở tɾong lòng mình không còn kháng cự nữa, tay Trầm Kỳ Dương mới thò từ tɾong chăn vào, cách lớp váy ngủ nhẹ nhàng đặt ở trên bụng cô.
“Như vậy có thoải mái hơn không?”
Nhìn kỹ thấy anh đang nhíu chặt mày.
Vừa rồi mới về trang viên anh đã thư Tư Á tới kỳ sinh lý, đã trở về phòng nghỉ ngơi.
Trầm lớn thiếu gia từ trước đến nay lạnh nhạt qua loa, lần này lại dừng bước, nói bóng nói gió hỏi rấtnhiềụ
Bàn tay người đàn ông rấtnóng, như là có nhiệt độ cuồn cuộn không ngừng dọc the0 cơ bắp truyền vào bụng Liên Chức.
Kỳ sinh lý tới Liên Chức có tự chuẩn bị túi chườm ấm, nhưng lúc lạnh không hề có cảm giác, lúc nóng lại cảm giác da có thể bị bỏng, không phải nóng vừa phải như tay anh, ấm đến mức gần như khiến cho người ta muốn híp mắt ngủ gật.
Liên Chức “Bỏ tay ra ”
Trầm Kỳ Dương chơi xấu “Không ”
Liên Chức muốn xoay người không để ý tới anh, nhưng vừa mới cử động một chút lại bị Trầm Kỳ Dương ma͙nh mẽ ôm vào tɾong ngực, trán anh kề sát vào cô, giọng nói gần như hạ xuống thấp nhất.

Bình luận (0)

Để lại bình luận