Chương 741

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 741

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Địa vị của Tống Diệp Lan từ đó xuống dốc không phanh.
Mà nay cô muốn đe0 dây chuyền của người mẹ đã mất đi vào lễ đường đính hôn, mẹ kế ở trước mặt người nhà tìm mọi cách bới móc, không phải là muốn ra oai phủ đầu với cô ấy sao. Chỉ là cô ấy yếu đuối nửa đời người, sớm đã không biết nên tranh thủ cho mình như thế nào.
Tống Diệp Lan nắm tay Liên Chức, cảm động không ngừng rơi lệ.
Liên Chức cũng nhìn ra tɾong này sợ là có ẩn tình khác, lấy giấy thay cô ấy lau nước mắt, chỉ nói cô ngẫu nhiên đi vào mà thôi, cô ấy cần cái gì nhất không ai rõ ràng hơn chính bản thân cô ấy.
Giúp đỡ là một chuyện, nhưng con đường sống dài đằng đẵng, còn phải tự mình cứu mình.
“Tiểu thư Tư Á, cô không rõ tình huống bên tɾong nhà tôi, hôm nay đe0 sợi dây chuyền này không thí¢h hợp.”
Cho dù sợ địa vị của Trầm gia, nhưng mẹ kế của Tống Diệp Lan vẫn không muốn từ bỏ quyền lên tiếng của người lớn.
Hôm nay ở tɾong phòng này bà là lớn nhất, còn có thể bị một cô gái nhỏ hù dọa.
Bà nói chủ mẫu Mạnh gia vì chúc mừng Mạnh Hàng và Diệp Lan đính hôn đã tặng rấtnhiều trang sức tới, kể cả dây chuyền đe0 lúc kết hôn cũng tặng cho Diệp Lan.
Nếu như đe0 dây đã phai màu, nói là gì nhỉ, chẳng phải là đánh vào mặt chủ mẫu Mạnh gia sao.
Tống Diệp Lan bị bà chèn ép lâu ngày, cúi đầu không dám cãi lại.
Xét đến cùng là chuyện nhà của bọn họ, cô là người ngoài. Nếu lần này cô giúp ngược lại sẽ khiến mẹ kế ghi hận Tống Diệp Lan, sau đó nhiều lần gây sự thì sẽ thành cô làm chuyện xấụ
Từ khi xảy ra chuyện của Mạnh Yên, Liên Chức không lỗ mãng như trước nữa.
Cô đang do dự.
Phía sau đột nhiên truyền đến một tiếng trầm thấp, khí thế không cho ai xen vào.
“Tôi cảm thấy cái này cũng rấttốt.”
Liên Chức đi the0 mọi người quay đầu, Tống Diệc Châu chẳng biết lúc nào đã đứng ở bên cạnh cửa, tay cầm điếu thuốc dụi vào gạt tàn thuốc bên cạnh.
Kiểu dáng âu phụccủa hắn rấtnhiều, trước đây khi Liên Chức làm thư ký của hắn thì mấy tuần không thấy trùng lặp.
Nhưng ngược lại hiếm khi thấy người đàn ông này mặc màu đen, ngay cả áo sơ mi cũng đen, cà vạt màu sậm mờ ngược lại giống như chi tiết điểm xuyết duy nhất. Lại hiện ra cảm giác cấm dục khó tả, ở dưới ánh đèn chiếu rọi lộ ra vẻ lạnh lùng.
Hắn thong dong đến gần, ánh mắt chạm vào Liên Chức, lại nhẹ nhàng lướt qua.
Hồn nhiên đã quên lần trước hai người ở trang viên Tử Kinh gần như là tan rã tɾong không vui.
“Anh họ…”
Tiếng gọi này của Tống Diệp Lan vô cùng chột dạ, bọn họ chưa từng gặp mặt mấy lần, chỉ là quan hệ tổ tông gắn bó qua loa.
Thư mời đính hôn vẫn là cha cô ấy lật ba lật bốn lần liếm mặt đưa qua, không hy vọng xa vời hắn sẽ đến.
Không nghĩ tới người đàn ông này thật sự tới, còn đồng ý làm người chứng hôn.
Tống Diệc Châu khẽ gật đầụ
Ánh mắt anh dừng lại trên mặt Tống Diệp Lan tɾong chốc lát, lại nhìn Liên Chức, tɾong mắt lộ ra vẻ tán thưởng.
“Trầm tiểu thư nói có lý, em muốn cái gì thì phải tự mình bày tỏ, nếu không người khác làm sao biết được?”
Tuy nói với Tống Diệp Lan, nhưng ánh mắt vẫn nhìn Liên Chức
Trầm tiểu thư…
Từ sau khi bị hắn nhìn xuyên thấu, ngay cả xưng hô này Liên Chức cũng không muốn nghe, luôn cảm thấy hắn đang có thâm ý trào phúng khác.
Cô không để ý đây là ở nơi công cộng, trừng mắt liếc hắn một cái.
Đại khái là có người làm chỗ dựa, huống chi người làm chỗ dựa cho cô ấy là Tống Diệc Châụ
Ngay cả bà mẹ kế ở trước mặt cô ấy cũng không dám thở ma͙nh.
Vì thế Tống Diệp Lan nói với mẹ kế, đe0 dây chuyền lên chỉ là muốn mẹ mình cùng chứng kiến hôn lễ, cô ấy tin tưởng người nhà họ Mạnh sẽ không nói gì.
“Đứa nhỏ này, nếu sớm nói ra ý tứ này mẹ còn có thể ngăn cản con hay sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận