Chương 743

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 743

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh lại ngồi trên sô pha, từ đầu đến cuối đều không đứng dậy, whisky bị anh tùy ý cầm trên tay, có người tiến lên kính anh.
Trầm Kỳ Dương chạm vào như có như không, lại không có ý uống.
Mạnh Hàng được mẹ nhắc nhở, đi vào phòng tiệc phát hiện Trầm Kỳ Dương quả nhiên đang ở đây.
Anh ta lập tức tiến lên, vẻ mặt tươi cười nói.
“Trầm lớn thiếu, đã lâu không gặp.”
Trầm Kỳ Dương liếc xéo anh ta, phút chốc lại ngoắc ngoắc ngón tay với anh ta.
Mạnh Hàng chậm rãi đi tới, người đàn ông khoác tay lên vai anh ta, kéo dài giọng nói.
“Tôi nhớ không phải trước kia cậu gọi tôi là anh sao, sao lại xa lạ như vậy?”
Mạnh Hàng tɾong nháy mắt rơi mồ hôi như mưa.
Đó là khi còn bé không hiểu chuyện mà thôi, hôm nay tiếng anh này anh ta không đủ tư cách để có thể gọi.
Anh ta cười nói “Không dám không dám.”
Trầm Kỳ Dương “À” một tiếng, hiểu rõ.
“Xem ra là tôi không xứng.”
“Không phải…”
Mạnh Hàng cũng sắp quỳ xuống lạy anh rồi.
Cao Tĩnh đối diện cười ha ha “Dương Tử cậu đủ rồi, lát nữa còn phải đính hôn, đầu đầy mồ hôi làm sao lên được.”
Trầm Kỳ Dương cũng nở nụ cười, khóe miệng cong lên, mười phần thờ ơ.
Mạnh Hàng cũng đoán được chỉ là anh đang nói giỡn, thụ sủng nhược kinh tɾong lòng, anh ta nói thẳng hôm nay bận rộn, nếu như chiêu đãi không chu toàn thì anh thông cảm cho, sau này sẽ chọn ngày lại đặc biệt bày rượu bồi tội.
“Bớt chuyện này đi.”
Trầm Kỳ Dương xua tay để anh ta tự đi làm chuyện của mình.
Ngay khi người vừa đi.
Trầm Kỳ Dương bỏ một viên đá vào tɾong ly Old fashioned, phát ra một tiếng thanh thuý, viên đá toả sương lạnh lượn lờ trên ngón tay thon dài của anh.
Đủ nhàm ċһán, nhưng cũng đủ bắt mắt.
Chỉ nhìn hình dáng sườn mặt ưu tú lập tức khiến cho người có tâm liên tục bị thu hút, vả lại không cần nhắc tới thân phận và hào quang sau lưng anh, dù cho có dũng khí tiến lên cũng đã sớm bị anh bóp chết ở tɾong nôi, còn lại những người đàn ông rục rịch kia chỉ cần anh ném một ánh mắt lạnh nhạt tới, lập tức không dám động nữa.
Trầm Kỳ Dương nghịch đá tɾong ly, ánh mắt thỉnh thoảng quét về phía mẹ Trầm, mày nhíu lại.
Cô không có ở đây.
Cao Tĩnh đột nhiên nói “Đoán xem người chứng hôn lần này là ai?”
Trầm Kỳ Dương cũng không ngẩng đầu lên.
“Hả?”
“Tống Diệc Châụ” Anh cảm thán, “Tên này không phải độ lượng bình thường.”
Phó Hành chưa từng nghe qua đoạn chuyện cũ này, nghe anh ta chậm rãi nói chuyện năm đó, Tống Diệc Châu lúc đó vẫn chưa phải người nối nghiệp Tống gia, là con trai thứ ba không được coi trọng. gần như nhận hết ánh mắt lạnh lùng của những chi bên cạnh dòng chính.
Người chú và vị phu nhân mới cưới rõ ràng có thế lực hơn, nhìn ra anh cả của Tống Diệc Châu và hắn bất hòa, vì thế làm không ít chuyện cay nghiệt Tống Diệc Châu, dùng chuyện này để lấy lòng người nối nghiệp tương lai.
Tống Diệc Châu lúc trước cũng một mực nhẫn nhịn, Cao Tĩnh đang chờ hắn nhẫn nhịn nhiều năm cuối cùng mới ra chiêu lớn, không nghĩ tới vậy mà bọn họ lại hòa thuận.
Cao Tĩnh tấm tắͼ nói “Dựa the0 tính tình nóng nảy của tôi, đầu tiên chính là thu thập đôi vợ chồng này, còn muốn tôi làm người chứng hôn, nằm mơ đi.”
Phó Hành nói “Không có đức hạnh, cho nên cậu không học được phong phạm của Tống tổng.”
Khóe miệng Trầm Kỳ Dương mím chặt, nhưng rõ ràng có chỗ khó chịụ
Khi tɾong nước xảy ra xung đột với người thừa kế nào đó, bài học đầu tiên ông Lương dạy anh chính là nhẫn nhịn.
Không có chạm đến điểm mấu chốt của mình, nhượng bộ và yếu thế thì có làm sao, chẳng lẽ phải tỏ ra uy phong mới gọi là anh hùng.
Sau đó Trầm Kỳ Dương nhường, dùng sáu năm sau để khiến cho đối phương thân bại danh liệt.
Việc nếm mật nằm gai này, Tống Diệc Châu rõ ràng làm tốt hơn anh, cũng sắp tới độ lấy ơn báo oán.
Chỉ là một khi đã ċһán ghét người này, tự nhiên là chỗ nào cũng chướng mắt, Trầm Kỳ Dương chỉ cảm thấy hắn dối trá.

Bình luận (0)

Để lại bình luận