Chương 751

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 751

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng ngày đó nói đến việc này sắc mặt cũng hiếm khi trầm xuống.
Anh em trên danh nghĩa còn như thế, nhưng Trầm Kỳ Dương và Tư Á là chị em ruột mà
Trầm gia và Lương gia ba đời trước đều chưa từng xảy ra loại chuyện kinh hãi thế tục này, vì sao mà một đôi con gái của bà lại như vậy?
Mẹ Trầm đứng ở trước cửa phòng, trước mắt mơ hồ một mảnh, nhất thời không rõ trên mặt là máu hay là nước mắt.
Nhưng rốt cuộc bà đã quản lý Trầm gia nhiều năm, so với vai trò làm mẹ này, cũng hiểu được làm thế nào để xử lý cục diện này.
Trầm Kỳ Dương có thân phận đặc thù, còn phải gánh vác sứ mệnh từ nhỏ đi chống đỡ Trầm gia.
Còn Tư Á… Tư Á phải làm sao bây giờ?
Mẹ Trầm lau nước mắt, tɾong mắt toát ra vẻ lạnh lẽo.
Lúc bà đặt thẻ phòng đặt ở trước cửa, như thể gánh the0 trên vai trọng lượng của cả hai gia tộc, mở cửa, sau khi đi vào lại dùng tốc độ nhanh nhất đóng lại.
Sau đó yên lặng chờ đợi, mẹ Trầm chuẩn bị tâm lý h0àn toàn vỡ vụn.
Trong dự liệu, cửa phòng ngủ khép hờ, một đường viền vàng từ khe cửa lọt ra.
Bà rõ ràng không còn đủ dũng khí điều tra, thân thể lại lắc lư, chậm rãi đẩy cánh cửa kia ra.
Ở chỗ ánh đèn sáng ngời, Trầm Kỳ Dương đang mặc một thân áo ch0àng tắm đưa lưng về phía bà, cổ còn lưu lại dấu vết mập mờ, giống như đang đè ai ở góc tường.
Anh giữ cằm cô định hôn xuống.
Nhưng phía sau lại có tiếng bước ͼhân truyền vào tɾong tai anh, anh nhanh chóng ấn người phụ nữ vào tɾong ngực. Nhưng đè mặt lại, những nơi khác không ngăn được.
Ví dụ như đôi ͼhân dài nhỏ lộ ra bên ngoài, không có chỗ nào không khiến người ta có suy nghĩ kỳ quái.
Sắc mặt Trầm Kỳ Dương lạnh thấu xương, mang the0 ý cảnh cáo quay đầu lại, lại tɾong nháy mắt giãn ra, có chút bất đắc dĩ.
“Mẹ, sao mẹ…”
Trầm Kỳ Dương, con đang làm gì vậy?”
So với biểu cảm phóng túng và thoả mãn của anh, mẹ Trầm lại gần như sụp đổ, ngay cả giọng nói cũng tɾong nháy mắt trở nên bén nhọn.
“Con điên rồi phải không Con có biết cô ấy là ai không, cô ấy là… của con…”
Câu nói kế tiếp đột nhiên kẹt ở cổ họng, ngay cả sự sụp đổ trên mặt mẹ Trầm cũng im bặt.
Bởi vì người phụ nữ chôn ở tɾong lòng Trầm Kỳ Dương đột nhiên ngẩng đầu, là gương mặt thanh tú sach sẽ, khi nhìn chằm chằm đối phương rấtlàm cho người ta có ý muốn bảo vệ.
So với mẹ Trầm xinh đẹp lúc còn trẻ, thậm chí với Tư Á hiện tại giơ tay nhấc ͼhân đều có vẻ kinh diễm thì h0àn toàn là hai mẫu người khác nhaụ
Trầm Kỳ Dương giờ phút này cũng thoải mái buông tay.
Con ngươi đen nhánh u ám thu toàn bộ phản ứng của mẹ Trầm vào đáy mắt, cũng đủ bình tĩnh, không cho là đúng.
“Mẹ, vừa rồi mẹ nói cái gì?” Anh hơi nhướng mày, “Cô ấy là ai của con?”
nannan
Lý trí không khống chế được sắp sụp đổ một khi hồi phục̶, có vài lời còn chưa kịp thốt ra lập tức có vẻ hoang đường lại buồn cười, nhất là Trầm Kỳ Dương đối diện đang nhướng đôi mày kiếm nhìn chằm chằm bà, ánh mắt sâu kín.
Càng khiến cho vẻ bén nhọn vừa rồi của mẹ Trầm vô cùng buồn cười.
Trước khi đến đây bà đã suy nghĩ điều gì?
Thần kinh gần như sụp đổ đến mức suy nhược và hoảng hốt, cho rằng con trai và con gái có gì đó mờ ám, thậm chí khi đẩy cửa ra ngay cả đường lui bà cũng đã suy nghĩ chu toàn. Tỉ mỉ đến từng bước, không hề có tiếng gió lọt qua khe cửa.
Hôm nay khẩu khí kia nghẹn ở cổ họng không lên không xuống, nếu là người bình thường chỉ sợ đã ngây ngốc tại chỗ, tɾong lúc nhất thời bà tìm không ra lời nào để nói.
Nhưng mẹ Trầm rốt cuộc cũng là người đã trải đời, lấy khăn lụa ra phảng phất như lau mồ hôi nhằm lau đi nước mắt chưa tràn ra nơi khóe mi.
Bà nghiêm mặt nói “Không giới thiệu với mẹ à?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận