Chương 753

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 753

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bà kéo Lật Nhu ngồi trên sô pha, hỏi cô ấy năm nay bao nhiêu tuổi, tɾong nhà chỉ có một mình cô ấy sao?
Khi nào thì quen biết thằng nhóc thối này, tính tình anh không tốt còn mong cô ấy thông cảm nhiều hơn, nếu Trầm Kỳ Dương dám nổi giận khiến cho cô ấy chịu uất ức, bà làm mẹ sẽ đòi công đạo cho cô ấy.
Lật Nhu cũng cúi đầu trả lời.
Tuy rằng dung mạo cũng không quá nổi bật, tɾong nhà cũng là dòng dõi thư hương bình thường, nhưng thắng ở chỗ tự nhiên hào phóng, dịu dàng nhỏ nhẹ. Cương nhu kết hợp có đôi khi chính là như vậy, có thể dung hòa được với Trầm Kỳ Dương quen thói phóng túng bừa bãi bất kể hậu quả, nhất định không muốn thay đổi vì ai.
Phải có một cô gái dịu dàng như nước như vậy để khắc chế hai bên.
Mẹ Trầm có đôi khi suy nghĩ, nếu như thằng nhóc hỗn này không muốn khom lưng vì ai, như vậy cũng chỉ có thể tìm được một người nhân nhượng anh.
Tưởng tượng về con dâu sau khi nhìn thấy Lật Nhu rốt cuộc cũng giống như khớp với hiện thực, chỗ nào cũng giống y như đúc với người mà bà nghĩ.
Mẹ Trầm tự nhiên càng nhìn càng thí¢h, nói vài chuyện Trầm Kỳ Dương khi còn bé với cô ấy, lại hỏi một ít tình huống thời còn đi học trước đó của cô ấy.
Trầm Kỳ Dương mấy lần muốn đi đều bị mẹ Trầm gọi lại.
Anh đi không thể đi, nhưng tâm tư đã sớm không còn ở đây, nghe mẹ Trầm hỏi những việc vặt này đành cười nhạo nói.
“Mẹ, mẹ kiểm tra hộ khẩu sao?”
“Con câm miệng.”
Mẹ Trầm vừa cười vừa nhìn Lật Nhu, “Kỳ Dương còn có một người chị, con và con bé đều thí¢h Mona, tính cách con bé cũng ngoài mềm tɾong cứng, hai người gặp nhau nhất định có rấtnhiều chuyện có thể trò chuyện.”
Chỉ một câu, khiến cho tất cả lớp ngụy trang của Trầm Kỳ Dương gần như rạn nứt.
Giống như có một con dao cắt dọc trên cánh tay căng cứng của anh, tɾong nháy mắt đau đớn và máu tươi đầm đìa chảy ra. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, hàm dưới lại cắn chặt muốn chết.
Chính miệng anh nói sẽ bảo vệ tốt cho cô.
Ngay tại căn phòng này, ngay tại mấy phút trước, ngay khi sự đề phòng tɾong đáy mắt cô dần dần vỡ thành băng vụn.
Nhưng không quá nửa phút, những lời hứa hẹn kia của anh đều giống như một cái bạt tai nặng̝ nề tát trở lại.
Con mẹ nó thật sự quá mất mặt.
Áo khoác của cô vẫn còn ở chỗ bồi bàn tɾong sảnh.
Bên ngoài ban công đã không thấy bóng dáng của cô, bên ngoài trời đông giá rét còn có tuyết rơi, nhiệt độ gần âm, Trầm Kỳ Dương siết chặt nắm tay, cũng không dám nghĩ một mình cô phải làm sao bây giờ.
Mẹ Trầm hỏi xong thì bảo Lật Nhu rảnh rỗi tới nhà làm khách, lại nhớ tới dưới lớn sảnh phỏng chừng có mấy vị phu nhân đang chờ bà.
Bà mới đứng dậy rời đi.
Cửa vừa đóng lại, không khí tɾong phòng đột nhiên thay đổi.
Nào còn có nửa phần vui mừng, chẳng qua mối quan hệ cấp trên cấp dưới, bổ nhiệm và được bổ nhiệm.
Lật Nhu đứng dậy, cung kính nói.
“Trầm lớn thiếu gia.”
“Vào phòng ngủ, sáng mai lại ra ngoài.”
Trầm Kỳ Dương không nhìn cô ấy, lời ít ý nhiều, “Nhớ kỹ, mặc kệ nghe thấy động tĩnh gì cũng đừng đi ra.”
Mẹ Trầm đã cẩn thận tra ra, khó bảo đảm sẽ không gọi người ở bên ngoài trông coi xem thật giả.
“Vâng.”
Lật Nhu vốn cũng là bị người khác nói cái gì lập tức làm cái đó.
Cô ấy vừa định xoay người, giọng nói căng thẳng của người đàn ông phía sau truyền đến.
“Còn nữa, trở về giúp tôi cảm ơn Tống tổng của các người.”
Nói xong câu cảm tạ, tɾong lời nói lại không có nửa phần biết ơn. Cổ họng Trầm Kỳ Dương trượt xuống như nuốt phải dao găm, kết thù lâu như vậy, Tống Diệc Châu quả nhiên biết làm thế nào để dập tắt vẻ kiêu ngạo của anh, khiến anh ý thức được ngay cả cô gái mình thí¢h mà anh cũng không bảo vệ được.
Lật Nhu gật đầu đồng ý.
Chốn hào môn luôn có chút bí mật không thể để cho người khác biết, chỉ là ngay cả cô ấy cũng nhịn không được suy đoán, ngay cả Tống tổng và lớn thiếu gia Trầm gia cũng muốn bảo vệ cô gái kia, rốt cuộc là ai đây?

Bình luận (0)

Để lại bình luận