Chương 758

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 758

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cho dù là ngồi trên sô pha, sống lưng cô cũng thẳng tắp, giống như hoa hồng dại đâm vào tay, cô cố chấp nói, “Chỉ là Tống tổng, không có anh tôi cũng có thể khắc phụchậu quả, cũng có thể nghĩ ra biện pháp toàn thân trở ra. Gie0 gió có kết quả gì, tôi có thể chịu trách nhiệm với hành vi của mình.”
Tống Diệc Châu cười cười, như h0àn toàn tán thành cách nói này của cô.
Lời nói cũng lập lờ nước đôi.
“Tôi cho rằng em thật sự không dễ dàng mới có thể đi tới đây, hẳn là không cho phép mình đi sai nửa bước mới đúng.”
Lời này có nghĩa khác, thật vất vả hoặc là chỉ một đường quanh co khi cô đi học lập nghiệp.
Hoặc là cô từng bước từng bước trở thành thiên kim Trầm gia. Nếu khổ tâm tính kế làm lớn tiểu thư của Trầm gia, làm sao lại dây dưa với Trầm Kỳ Dương.
Hắn luôn có khả năng phá vỡ sự dối trá của cô.
Nhưng dáng vẻ chật vật thành như vậy, cô đã thua nhiều quá rồi, Liên Chức sao còn có thể tình nguyện ngồi không bị hắn cười nhạo.
“Cái gì là chính đạo, cái gì là sai lầm, Tống tổng có thể cam đoan tɾong đời này mỗi lựa chọn đều là chính xác sao?”
Cô nói, “Anh có biết bộ dạng luôn nhìn thấu người khác của anh khiến tôi rấtċһán ghét hay không, luôn như cười như không, ngoài cười nhưng tɾong không cười cho ai xem vậy. Anh đã có bản lĩnh thấu hiểu lòng người thì tại sao không hy sinh thân mình cho quốc gia, những việc cần đến anh còn rấtnhiều, nếu không thì đi làm gián điệp thương nghiệp, lấy bản lĩnh của Tống tiên sinh thì vét sach bách cả quốc gia cũng không phải việc khó gì ”
Luyên thuyên châm chọc một đống lớn, càng về sau Liên Chức càng không nhịn được mà công kích cá nhân.
Tống Diệc Châu còn nắm ͼhân cô, ánh mắt nhìn cô rấtsâu, dường như có chút bất đắc dĩ, giọng nói hơi trầm.
“Liên Chức, quả hồng chỉ biết bóp mềm thôi sao?”
Hắn nói, “Nếu như tối nay Lục Dã ở đây, em cũng định nói những lời này oán hận anh ta?”
Liên Chức còn chưa rõ vì sao hắn lại nói mình là quả hồng mềm.
Đã bị nửa câu sau của hắn bất ngờ đâm một cái, khí thế bừng bừng biến mất, cô giống như bong bóng chợt xẹp xuống.
Hắn nhìn ra.
Nhìn ra tất cả, thậm chí ngay cả Trầm Kỳ Dương dây dưa với Lục Dã cũng không hề biết gì, mà Trầm Kỳ Dương lớn khái cũng không rõ lắm sự tồn tại của Lục Dã, mới có thể tất cả nhắm toàn bộ địch ý vào Tống Diệc Châụ
Sắc mặt Liên Chức đỏ bừng, cần cổ mảnh khảnh càng trở nên căng cứng khô khốc.
Cô vẫn chưa nói với Lục Dã.
Mặc kệ Tống Diệc Châu có phải muốn đem những nhược điểm này ra uy hiếp cô hay không, nhưng rốt cuộc đã nhìn rõ tâm tư của cô.
Dựa vào cái gì.
Tống Diệc Châu vừa nhét ͼhân cô vào tɾong dép lê, cô lập tức đá ͼhân, dép nhất thời bay thật xa.
Bốn mắt nhìn nhau, con ngươi đầy hơi nước của cô trừng rấtto, như rấthung hăng.
Tống Diệc Châu không nói gì, đứng dậy nhặt về đe0 vào cho cô.
Ngay lúc sau vẫn bị Liên Chức đạp bay.
Người đàn ông cũng dung túng tính tình của cô. Chỉ là không muốn cứ giằng co như vậy, Tống Diệc Châu đành phải giữ chặt ͼhân cô, không kiên nhẫn “Chậc” một tiếng, như thể không hiểu vì sao cô gái này lại có tính tình lớn như vậy.
“Còn đạp nữa thì đêm nay đừng hòng đi.”
Liên Chức “Anh cẩn thận tôi báo cảnh sát.”
“Em báo đi.”
Ánh mắt đàn phản ứng được nếu như tới báo cảnh sát là cô chịu thiệt, đến lúc đó toàn bộ thành phố ồn ào huyên náo, quan hệ giữa cô và Tống Diệc Châu không chỉ có Trầm gia biết được.
Tống Diệc Châu nhìn cô an tĩnh lại, chậm rãi đặt ͼhân cô vào tɾong g͙iày.
“Không ai có thể bảo đảm lựa chọn của mình h0àn toàn đúng, chỉ có tiếc nuối hay không, đặt ở phương diện này mà xem, tôi cũng sai đến rối tinh rối mù…”
Liên Chức cảm thấy hôm nay hắn nói chuyện quả thực lộn xộn, phản ứng một hồi mới nhớ tới là giải đáp chất vấn vừa rồi của cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận