Chương 789

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 789

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi kể lại sự kiện bắt giữ Giang Khải Minh, Trầm Nho Văn mời anh đến bữa tiệc tối.
“Nói ra thì tôi có một đứa cháu không kém cậu bao nhiêu, nhưng trước mắt còn chưa có ổn định, quả thật kém xa cậu, đêm nay cậu cũng sẽ gặp nó.”
Chân mày Lục Dã lơ đãng khẽ động. Anh đang muốn gặp người này.
“Phó bộ trưởng Trầm nói cháu trai là?”
“Trầm Kỳ Dương, con trai của anh cả nhà tôi.”
Lục Dã “Em trai Liên Chức?”
Trầm Nho Văn hơi kinh ngạc “Ồ, cậu biết Tư Á?”
Lục Dã thay đổi cách nói.
“Tôi và cô ấy là bạn học cấp ba, một năm trước ở Dung Thành cũng gặp nhaụ”
“Trùng hợp như vậy?”
Người đàn ông mặc một thân cảnh phụctrầm mặc uy nghiêm, rõ ràng tɾong mắt bình thường. Nếu nhìn kỹ một chút, lại khiến cho người ta phát hiện được một chút nhu tình. Trầm Nho Văn nhìn anh như có điều suy nghĩ.
“Tư Á nhà tôi từ trước đến nay rấtđược hoan nghênh, sợ không phải chỉ đơn giản là bạn học nhỉ?”
Lục Dã nở nụ cười.
“Vâng, lòng tôi vẫn luôn hướng về cô ấy, trước mắt có ý the0 đuổi.”
Anh nói chuyện trực tiếp như thế, không chút quanh co lòng vòng khiến Trầm Nho Văn ngẩn người.
Sau khi Lục Dã rời đi, Trầm Nho Văn khoanh tay đứng trước cửa sổ phòng làm việc, nửa giờ sau, ông mở máy gọi đïện thoại.
Điện thoại của cha Trầm vẫn để ở chỗ thư ký.
Chờ đợi một lúc mới tiếp ở bên tai.
“Có chuyện gì?”
“Anh cả, anh cảm thấy cậu trai trẻ của Hạ gia kia thế nào?”
Tháng năm thủ đô đã nóng nực bốn phía, trước cửa khách sạn, bướm đêm tụ tập dưới ánh đèn bay loạn xạ.
Lúc Trầm Kỳ Dương xuống xe, bồi bàn đưa tay chặn một đường trên đỉnh cửa xe.
“Phó bộ trưởng Trầm và những vị khách khác đều đã đến.”
“Biết rồi.”
Ngoài miệng nói biết, nhưng Trầm Kỳ Dương nửa bước cũng không động, anh dụi tắt tàn thuốc tɾong gạt tàn bằng đá cẩm thạch bên cạnh.
Anh ngước mắt quan sát khách sạn này.
Tống Diệc Châu cũng rấtbiết chơi chiêu thỏ khôn đào ba hang, hơn phân nửa thủ đô đều có cổ phần của hắn.
Khách khứa đều đã ngồi xuống, chỉ còn vị lớn gia này, kết quả anh vẫn nhàn nhã lững thững đi tɾong sân, còn bớt chút thời gian đi đút cho cá ăn.
Làm bồi bàn sốt ruột muốn chết, lại không dám thúc giục nửa câụ
Vòng qua hành lang dài, khoảnh khắc đẩy cửa phòng bao ra, tiếng cười nói tràn vào lỗ tai, Trầm Kỳ Dương lười biếng dựa vào cạnh cửa, đụng thẳng vào mắt Lục Dã.
So Dã cô đơn lẻ bóng ngồi bên kia, nhưng khí chất ngược lại còn áp đảo cả Trầm Nho Văn nổi danh luôn ôn hoà như nước.
“Thằng nhóc thối, con lại tới chậm rồi.” Trầm Nho Văn nói.
Trầm Kỳ Dương hất cằm ý bảo đồng hồ trên giá sách phía sau, “Con luôn luôn rấtđúng giờ, này, vừa mới tám giờ. Những chú bác khác cũng đã sớm biết tính đúng giờ của con, có phải hay không?”
Những người khác cũng cười phụ họa gật đầụ
Anh kéo ghế ngồi xuống, nhìn Lục Dã đối diện.
“Vị này con chưa từng thấy qua, chú hai không giới thiệu với con sao?”
Lời này là nói với Trầm Nho Văn, nhưng ánh mắt đen nhánh lại không dời khỏi Lục Dã nửa phần.
“Đây là con trai trưởng nhà chú Hạ.”
“Cục công an thành phố Bắc Kinh, Lục Dã.”
Lục Dã gật đầu với Trầm Kỳ Dương, dừng lại một chút nói mấy lời khách sáo.
“Thì ra là phó cục trưởng Lục, sớm có nghe nói.”
Trầm Kỳ Dương nhướng mày, nhìn chằm chằm Lục Dã vài giây.
“Nhưng nếu là người nhà chú Hạ, sao không the0 họ chú ấy?”
Bầu không khí ôn hòa bốn phía như mở ra một lỗ hổng, sắc mặt Trầm Nho Văn cũng thay đổi.
Ánh mắt Lục Dã tối đen, nhìn Trầm Kỳ Dương chằm chằm. Trong con ngươi của người đàn ông đối diện là ác ý không có chút ý muốn che giấu, tưởng chừng như ngay cả ngụy trang cũng lười.
Cũng chính vào lúc này, Lục Dã xác định Trầm Kỳ Dương chính là thủ lĩnh của đám phần tử khủng bố ở Mexico.

Bình luận (0)

Để lại bình luận