Chương 791

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 791

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một tay Lục Dã cầm tay lái, cánh tay kia vắt lên cửa sổ xe, lúc suy nghĩ ngón tay anh the0 thói quen miết nhẹ môi dưới.
Gió mát nhẹ nhàng khoan khoái vừa thổi vào, đïện thoại di động trên ghế phụ lập tức vang lên.
Khóe mắt hơi nghiêng, anh thò tay xuyên qua túi quần mở ra nhìn thấy đïện thoại nhắc nhở hai chữ “Liên Chức”.
Khuôn mặt hơi nghiêm túc của anh rõ ràng thoải mái hơn, hừ nhẹ một tiếng.
“Đồ hư hỏng, còn biết tìm anh sao.”
Xe dừng lại ở ngã tư đường, bàn tay to vừa móc túi bên cạnh ra, Lục Dã vô tình ngước mắt lại thoáng nhìn thấy Trầm Kỳ Dương tɾong chiếc Passat màu đen đối diện, tóc mái của Trầm Kỳ Dương che khuất non nửa khuôn mặt, nhưng logo lớn trên ngực áo thun lại vô cùng nổi bật.
Mà ngồi bên cạnh anh chính là trưởng phòng phụ trách việc trưng cầu ý dân của cục quản lý đất đai bị tình nghi tham ô lần này, chỉ là người này vô cùng ranh ma, cắn chết nửa tháng cũng không bị viện kiểm sát điều tra ra tiền tham ô.
Passat đã chuyển hướng về phía tây, là hai phương hướng với đường đi tới trang viên Tử Kinh.
Lục Dã nhíu mày, lập tức đánh tay lái đạp ma͙nh ͼhân ga đi the0.
Tiếng chuông đïện thoại di động đã dần dần biến mất, Passat lái với tốc độ một trăm năm mươi km, rấtrõ ràng ngay cả thời gian gọi lại Lục Dã cũng không có.
Anh vẫn duy trì khoảng cách, nhấn ga, tay lái xoay qua không biết bao nhiêu khúc cua.
Passat màu đen dừng lại trước một khu biệt thự.
Sau khi người đàn ông mặc đồng phụctrước phòng bảo vệ xác minh thân phận, thanh cảnh báo chắn ngang chậm rãi nâng lên, đảo mắt Passat đã lái vào.
Lục Dã trực tiếp nhảy vào dọc the0 bức tường cao ba mét.
Có bảo vệ tuần tra nghe được động tĩnh chạy tới kiểm tra, nhưng đèn pin rọi lung tung xung quanh, cái gì cũng không nhìn thấy.
Mượn cây lớn thụ bí mật nhảy qua lùm cây, lầu một của tòa biệt thự chợt sáng lên ánh đèn. Dọc the0 cây ngô đồng leo lên lầu hai, lúc Lục Dã đặt ͼhân có thể ẩn giấu tiếng bước ͼhân.
Cửa ban công lầu hai cũng không ấn nút chết, sau khi Lục Dã đi vào, mơ hồ chỉ thấy chăn xếp gọn gàng.
Anh nín thở đang vòng từ phòng ngủ ra hành lang, đột nhiên cảm thấy kỳ lạ, anh quay đầu lại nhìn chiếc giường lớn, gối đầu đã sớm chẳng biết đi đâu, mà chiếc giường này rõ ràng được nâng cao lên không chỉ nửa mét.
Lục Dã vén chăn lên đạp một cước, đồng tử nhất thời căng thẳngnan
Phía dưới tất cả đều là một xấp tiền mặt, tràn đầy phủ kín toàn bộ ga giường, ít nhất hơn mười triệụ
Anh đang muốn lấy di động ra gọi người.
Đèn pin phía dưới đột nhiên quét về phía lầu hai, tiếng bước ͼhân lộn xộn đột nhiên tới cạnh cửa.
Cửa bị một cước đá văng, mấy người đàn ông nhao nhao cầm súng chỉ vào anh.
“Đừng nhúc nhích Tất cả đừng nhúc nhích. Giơ tay lên ”
Ánh đèn đột nhiên sáng lên, mấy người đàn ông mặc cảnh phụcbốn mắt nhìn Lục Dã, sau đó hai mặt nhìn nhaụ
Bọn họ nhận được nhiệm vụ bắt tiền tham ô, nhưng không ai nói cho họ biết đó là phó cục trưởng Lục.
Giám đốc sở công an vừa mới nhậm chức tự mình đi tới, cười nói.
“Phó cục trưởng Lục, vẫn khỏe chứ.”
Tay Lục Dã nhấc lên, hất cằm ý bảo súng trước mặt, “Có thể nói người của ngài cất mấy thứ đồ chơi này đi được không, lỡ như lau súng cướp cò thì làm sao bây giờ?”
Cùng lúc đó, người đàn ông ngồi tɾong chiếc Porsche gác tay lên đầu gối, ngón tay với những khớp xương rõ ràng lần lượt hạ xuống, tinh tế như thể đang chơi đàn dương cầm.
Chiếc đồng hồ màu xanh đậm nổi bật trên cổ tay hắn, vô cùng hài hoà.
Tống Diệc Châu lấy đïện thoại ra gọi cho ai đó.
“Được rồi.”
Cùng lúc đó, người phụ trách tập đoàn nào đó bị tình nghi đút lót tɾong trại tạm giam nắm chặt lan can hô to.
“Chính phủ, tôi muốn tố cáo Có người ở đây không? Tôi muốn tố cáo phó cục trưởng cục công an thành phố Bắc Kinh Lục Dã.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận