Chương 793

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 793

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhã Cư trải qua cả mùa đông đã bị tuyết phủ kín, khi xuân đến mùi lá trúc ngày càng nồng đậm.
Trên bản đồ cũng không tìm thấy nơi này, Liên Chức nắm chặt bản đồ vẽ tay, cô đi vòng vài vòng, vào sâu tɾong hẻm nhỏ mới bán tín bán nghi đẩy cửa ra.
Tiếng Trim chóc líu ríu lập tức truyền vào lỗ tai Liên Chức.
Hạ Nhân Lai lại đang nhàn rỗi trêu ghẹo cho Trim ăn, Liên Chức đi về phía bóng lưng mặc đồ Trung Sơn kia.
“Hạ tiên sinh.”
Hạ Nhân Lai xoay người nhìn cô, cười nhạt nói.
“Trầm tiểu thư, có việc gì cần làm?”
Liên Chức nghẹn lời, ông rõ ràng là biết rõ còn cố hỏi.
“Tôi muốn hỏi chuyện của Lục Dã, khi nào thì có chuyển biến tốt?”
“Trầm tiểu thư, cô đang lấy lập trường gì quan tâm thằng bé?”
Hạ Nhân Lai nhe0 mắt cười, khí thế bức người kia tự nhiên xuấthiện.
Người này tuyệt đối là một con hổ mặt cười.
“Lập trường gì cũng được, chỉ cần tôi thật sự hy vọng anh ấy không sao.”
Hạ Nhân Lai đáp “Không cảm thấy nó đáng bị trừng phạt sao?”
“Anh sẽ không.”
Liên Chức vừa không nóng nảy, lại càng không tức giận phản bác.
Những cảm xúc che giấu dưới sự bình tĩnh và sóng gió mới là sự tin tưởng h0àn toàn của cô đối với Lục Dã.
Hạ Nhân Lai nhìn cô một lát, sắc mặt cũng hòa hoãn lại.
“Nếu thật sự muốn giúp nó, vậy thì bất động.”
Liên Chức sửng sốt.
“Nhưng…”
“Đây cũng là ý của nó.”
Hạ Nhân Lai nói trước mắt anh chỉ đang tiếp nhận điều tra, ăn ở tɾong viện kiểm sát tất cả đều tốt, ngoại trừ tự do có thể sẽ bị hạn chế thì những thứ khác đều không có vấn đề gì.
Ông nói, “Cho thằng nhóc này chịu chút giáo huấn cũng tốt, tuổi còn nhỏ cho rằng leo đến vị trí hiện tại lập tức lơ là, không biết mượn lực tấn công còn gây thù xung quanh. Thật sự không biết đám người muốn kéo nó xuống đài còn nhiều lắm.”
Liên Chức lo lắng “Nếu như anh vô ý bị oan uổng.”
“Đó cũng là vận số của nó.”
Ông kết luận một câu vô cùng đơn giản, cứ như vậy đóng nắp quan tài kết luận vận mệnh của Lục Dã đã công tác hơn mười năm.
Liên Chức nghe được hành động lần này là do sở công an tỉnh tổ chức, những thứ này xét thấy vị trí địa lý đặc thù của thành phố Bắc Kinh, quyền lợi của cục công an thành phố Bắc Kinh mơ hồ đã sắp vượt qua sở công an tỉnh, khó tránh khỏi sẽ không bị vị sở trưởng mới tới này nhắm vào.
Nhưng anh rõ ràng có tiền đồ vô lượng.
Anh là phó cục trưởng trẻ tuổi nhất, thậm chí Liên Chức còn trêu chọc anh đợi thêm hai năm nữa có thể thăng chức hay không, anh cũng chỉ híp mi cười một tiếng.
Chính cô cũng sẽ không cam tâm, Lục Dã làm sao cam tâm?
Liên Chức không yên lòng rời đi, trực tiếp trở về trang viên Tử Kinh.
Mấy ngày nay ở công ty bận rộn không về nhà, bà cụ thí¢h náo nhiệt, mẹ Trầm dẫn bà ra ngoài xem triển lãm, sau khi hỏi người giúp việc mới biết Trầm Kỳ Dương lại ở đây.
“Đại thiếu gia đang ở thủy cung cho cá ăn.”
Liên Chức ngược lại đi về phía sau trang viên.
Sau khi tiến vào hội trường, nhiệt độ vốn còn ấm áp tɾong nháy mắt đã thấp xuống, cảm giác ánh sáng màu xanh đậm dọc the0 vách tường hình cung kéo dài không dứt, Liên Chức bước từng bước lên trên.
Ngoài cửa sổ ngắm cảnh hình cung tròn, Trầm Kỳ Dương đang ngồi trên bậc thang bên cạnh.
Cá vẹt bơi qua đỉnh đầu anh, một ͼhân anh hơi cong đặt ở bậc hai, ͼhân kia duỗi thẳng nhảy qua vài bậc. Tư thế vô cùnglười biếng.
Nghe thấy động tĩnh, anh quay đầu nhìn cô.
Đối diện với ánh mắt kia mấy giây, Liên Chức đột nhiên quên mất mình định nói cái gì, nhất thời ngửa đầu nhìn anh, ánh mắt người đàn ông không khỏi lộ ra ý tứ đánh giá và nghiền ngẫm sâu kín.
“Có việc?” Trầm Kỳ Dương nói.
Liên Chức gật đầụ
Trầm Kỳ Dương cong môi “Lúc trước không phải còn nói muốn giữ khoảng cách với tôi, sao bây giờ không giữ nữa?”
Liên Chức làm bộ như nghe không hiểu lời châm chọc của anh.
“Tôi muốn hỏi chuyện Lục Dã gặp phải có phải kế hoạch của anh hay do anh thêm dầu vào lửa hay không?”
Trầm Kỳ Dương “Nếu tôi nói có?”
Anh trực tiếp như thế, không che giấu chút nào, cặp mắt đen nhánh u ám kia thản nhiên nhìn chằm chằm cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận