Chương 797

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 797

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phụ nữ là động vật tình cảm, ánh mắt nhiều lần đặt cược cũng từng có rung động mà cô không dám thừa nhận.
Nhưng hôm nay tất cả rung động đều đã nhạt đi, chỉ còn lại sự thù hận không ngừng quanh quẩn tɾong lồng ngực cô.
Hận anh, cũng hận chính mình.
Hận mình bị nhiều mặt cản trở, bất lực.
Liên Chức từng cho rằng mình sẽ rơi vào loại cảm xúc trầm mê này thật lâu không lấy lại được tinh thần, nhưng không quá nửa ngày, cô phải làm việc, cần ra nước ngoài nói chuyện hợp tác thì bảo trợ lý nhanh chóng đặt vé máy bay.
Cô còn có cuộc sống của mình phải tiếp tục, nếu quả thật Lục Dã rơi xuống.
Liên Chức ngồi ở bên cạnh bàn làm việc chìm vào trạng thái mê mang.
Trong thời gian này cô đã liên lạc với Xa Sở, cũng nhiều lần tìm Tùng Văn Ngạn và Thịnh Phù Nhiên.
Tình hình ở thủ đô thay đổi tɾong nháy mắt, những ngày Lục Dã bị thẩm vấn ở viện kiểm sát, trước sau mấy tổng giám đốc quản lý tài sản quốc gia đều bị điều tra, ngay cả trưởng phòng tài nguyên bất động sản của quốc gia cũng trực tiếp bị viện kiểm sát mang đi.
Những tin tức này đều khiến cho người dân Bắc Kinh ảm thấy mờ mịt. Lục Dã là người phụ trách vụ án tham ô lần này, mấy người bị tình nghi nhao nhao ngã ngựa. Là phát sinh chuyện chó cắn chó, hay là từ đầu đến cuối bên tɾong chuyện này còn có ẩn tình khác.
Bởi vì muốn bàn chuyện hợp tác mà Liên Chức đi Anh nhiều lần, lần cuối cùng Liên Chức cũng mang the0 Trịnh Ca, tɾong phương diện thiết kế nội thất và thiết kế cảnh quan cô gái trẻ tương đối ưu tú, ngành thiết kế tɾong nước bị hạn chế bởi tình hình đất nước không thể phát triển, vì thế Liên Chức vừa bày tỏ ý định mở chi nhánh ở Anh, cô ấy lập tức nhận cành ô liụ
Dù sao họ cũng không quen với cuộc sống nơi đây, lần này kiến trúc Á Tân chỉ chiếm chưa đến 30% cổ phần tɾong viện kiến trúc mới Arquitectonica gọi tắt là ARQ , sau này còn cần bạn bè thiết kế kết cấu và thiết kế thủy đïện hỗ trợ, tòa nhà văn phòng có thể cho thuê, nhưng thiết kế nội thất phải làm lại từ đầụ
Thời gian bận rộn luôn trôi qua rấtnhanh, cô không thường xuyên nghĩ đến Lục Dã, bởi vì nơi này không hề có dấu vết của anh.
Cô cũng gặp được một người bạn rấtưu tú tɾong công việc, thậm chí khi vào khách sạn ở còn gặp được một quý ông lịch sự bày tỏ thiện cảm với cô.
Muốn bắt đầu một đoạn tình cảm mới rấtdễ dàng, điều này cũng phù hợp với tính cách quyết đoán của cô, tɾong lòng không thể nào buông xuống những dã tâm và dự định. Nhưng cô càng ngày càng thường xuyên nhớ tới Lục Dã, nhìn thấy bóng lưng một người đàn ông châu Á sẽ nhớ tới anh, ăn một miếng mì thịt bò cà chua sẽ nhớ tới anh, thậm chí cho bồ câu ăn cũng sẽ nhớ tới Lục Dã.
Đây là một tɾong số ít hoạt động giải trí của cô, khoảnh khắc bồ câu vỗ cánh dường như cũng có thể mang đi phiền não của cô.
Liên Chức nhìn sông Thames mênh mông, vừa xấu hổ với suy nghĩ đáng sợ mà mình từng có tɾong đầu, lại ngơ ngẩn vì rối rắm không biết mình có thể h0àn toàn đỡ được anh đang rơi xuống hay không.
Tháng 5 thời tiết London đã rấtấm áp, đặc biệt nhiều trẻ con.
Bọn nhóc chơi đuổi bắt đụng phải Liên Chức, cô đột nhiên lảo đảo sang bên cạnh, một bàn tay lại nhanh chóng đỡ lấy cô.
Liên Chức xoay người nhìn lại, nơi đất khách quê người, Tống Diệc Châu không biết đã đứng bên người cô từ lúc nào.
Một thân áo khoác dài, có loại cảm giác thâm trầm.
nan

Bình luận (0)

Để lại bình luận