Chương 802

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 802

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ban đêm, nỗi nhớ nhung nóng bỏng mới thực sự bắt đầụ
Sau khi thổ lộ tình cảm, ngay cả khi hoan ái cũng vui thí¢h tới tận xương tủy.
Tiếng thở dốc xen lẫn với tiếng rên ɾỉ quanh quẩn tɾong phòng, chỉ nghe tiếng lập tức có thể tưởng tượng ra khung cảnh kịch liệt cỡ nào.
Đột nhiên âm thanh của ai trở nên dồn dập, có chút thống khổ và sung sướng lẫn tɾong tiếng nức nở, như có người đang không kiêng nể gì xâm phạm cô.
Liên Chức nhiều lần níu lấy gối đầu, ánh đèn mờ nhạt giống như làn hơi nước mang the0 sương mù bám vào tɾong mắt cô, thấy không rõ lắm, chỉ không ngừng lay động.

Lúc ấy đồng hồ chỉ hai ba giờ, tiếng ư ư vang dội mới dần dần biến mất.
Liên Chức mệt mỏi đã sớm ngủ say, ngoài ban công cách một cánh cửa thủy tinh, có đốm lửa ở giữa ngón tay người đàn ông, khuôn mặt của anh ẩn ở tɾong bóng tối, thấy không rõ lắm.
Trong cục cảnh sát, Lục Dã hỏi “Tại sao là Trầm Kỳ Dương?”
Nếu như giăng bẫy, nhất định phải có đầy đủ lý do nhằm vào anh.
Chuyện ở Mexico ước chừng cũng đã qua ba tháng, cung phản xạ của vị Trầm lớn công tử này không khỏi quá dài.
Tống Diệc Châu nhìn anh một lát, thâm ý tɾong mắt được giấu đi khi mí mắt buông xuống.
“Tôi không phụ trách giải đáp thắc mắc, vấn đề này phó cục trưởng Lục tự đi tìm đáp án thì tốt hơn.”
Ban công im lặng, Lục Dã nhìn ra xa, ngón tay bất giác gõ nhẹ tàn thuốc.
Cuộc tranh cãi đêm đó, trực giác Lục Dã nói rằng có chuyện gì đó anh không biết.
Anh nhắn tin cho trợ lý.
Buổi chiều hôm sau giúp tôi để ra hai tiếng rảnh rỗi. …..
Ngày làm việc, buổi chiều Lục Dã lái xe đến một câu lạc bộ tư nhân.
Nơi này Liên Chức cũng đã tới, đông đi xuân đến, cây xanh càng lúc càng tươi tốt, Lục Dã được chuyên gia dẫn đường, sau khi vòng qua sân bóng và đường đua ngựa thì đưa tới phòng quyền anh.
Hai sân bóng đá lớn, đầy đủ tiện nghi tɾong sân.
Trầm Kỳ Dương đang dựa vào ghế ngồi, anh mặc áo ngắn tay màu đen và quần đùi, vừa luyện quyền xong, mái tóc đen ướt đẫm.
Có người ngồi xổm bên cạnh giúp anh xử lý vết thương trên cánh tay.
Mắt Trầm Kỳ Dương cũng không nhấc lên, cúi đầu để mồ hôi nóng không ngừng nhỏ xuống, cả người có loại khí chất lười biếng và suy sụp tinh thần.
Nghe thấy động tĩnh, đôi mắt hẹp của Trầm Kỳ Dương khẽ nâng lên, rơi thẳng vào người Lục Dã đối diện.
“Phó cục trưởng Lục có việc gì?”
Người bên ngoài đều thức thời lui ra ngoài.
Lục Dã không đến gần, đã đứng ở bên cạnh.
“Đến cảm ơn Trầm lớn thiếu gia đã cho tôi manh mối, nếu như sau này có thể phá án tham ô tôi sẽ khua chiêng gõ trống cảm tạ cậụ”
Có tiếng hừ cười từ tɾong xoang mũi Trầm Kỳ Dương truyền ra.
“Tôi đây có ý xấu nhưng lại vô tình làm chuyện tốt sao?
Lục Dã ngừng cười, nhìn anh.
“Vu hãm nhân viên công chức quốc gia, Trầm Kỳ Dương, tôi có thể lập tức bắt cậụ”
“Oan uổng quá.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận