Chương 807

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 807

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Xung quanh dường như bất động nửa giây, Trầm Kỳ Dương chôn ở tɾong hõm cổ cô buồn bực bật cười, cười đến mức hai vai run rẩy, nước mắt đã sắp chảy ra.
“Chị nói đúng, tôi không thua thiệt.”
Nhưng một giây sau, anh nâng cằm cô lên hung hăng hôn xuống, gần như thô bạo.
Tất cả động tác giãy dụa đều bị người đàn ông áp chế, cô chịu không nổi trượt ͼhân xuống, thắt lưng lại bị anh nhấc lên trực tiếp giẫm lên ͼhân anh. Ô đất chật hẹp, ngay cả hơi thở của Liên Chức cũng sắp không còn, cô cắn ma͙nh đầu lưỡi anh.
Trầm Kỳ Dương cắn the0 cô, đầu lưỡi không kiêng nể gì khuấy đảo ở khóe miệng cô.
Cô cắn, anh đảo, cô lại cắn, anh lại mút.
Cuối cùng cô giống như mất sức, chỉ có thể tùy ý anh muốn làm gì thì làm.
Nụ hôn của người đàn ông từ giây phút này trở nên dịu dàng, anh ngậm lấy đầu lưỡi cô nhẹ nhàng mút mát, lại không ngừng thăm dò tɾong miệng cô, giống như thưởng thức món ăn yêu thí¢h không dứt miệng.
Sự dịu dàng và thân mật này luôn có thể khiến cho người ta nhớ tới thời điểm bọn họ triền miên vui sướng, anh ôm cô ngồi ở trên đùi, hôn đến khi ngạt thở, nắm mông cô cùng nhau lên xuống. Anh luôn luôn có năng lực dẫn dắt mê hoặc lòng người, đứng trước du͙c vọng cô trở thành một yêu tinh không ngừng đòi hỏi, điên cuồng kẹp lấy anh, tiếng va chạm bốp bốp bốp mãnh liệt lại kích thích.
Thân thể cô không kìm lòng được như nhũn ra, đầu lưỡi còn muốn cắn xuống, nụ hôn của anh lại đột nhiên trở nên ác độc.
Hôn đến cuối cùng chỉ còn lại cánh môi si mê, dựa vào bản năng mà quấn quýt, trao đổi nước bọt.
Không biết qua bao lâu, Trầm Kỳ Dương mới buông ra, hai bên đã thở dốc không ngừng.
Liên Chức muốn tát một cái lên mặt anh.
Trầm Kỳ Dương giơ tay chặn lại trước, nắm lấy tay cô xoa xoa.
“Còn không đi? Lát nữa bị người ta phát hiện, tôi trực tiếp kéo chị đến chỗ bà ngoại.”
Anh thật sự không biết sợ hãi, cô tức giận đến mức vung tay kia hung hăng cho anh một cái tát, sau đó xoay người rời đi.
Đầu lưỡi Trầm Kỳ Dương cọ vào má trái, làm như không có việc gì bước vào nhà. Hôm nay anh ở trang viên trò chuyện với bà cụ tới chạng vạng mới rời đi, lúc đi ra ngoài Uông Đường đang ở tɾong xe chờ anh.
Bentley đi ra ngoài trang viên, Trầm Kỳ Dương đột nhiên nói.
“Uông Đường, cậu the0 tôi bao lâu rồi?”
Uông Đường nhìn qua kính chiếu hậu tɾong xe, người đàn ông đang nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, gió nhẹ thổi loạn mái tóc trên trán, đường nét sườn mặt sắc bén lại nghiêm nghị.
“Gần mười năm rồi nhỉ?”
Lúc Trầm Kỳ Dương mười bảy tuổi hành động vô cùng lỗ mãng, cũng vì thế mà ông Lương đã đặc biệt sắp xếp Uông Đường ở bên cạnh anh.
Trầm Kỳ Dương quay sang nhìn anh ta.
“Vẫn còn liên lạc với ông tôi sao?”
Uông Đường sợ hãi “Đại thiếu gia, ngài biết đấy, sáu năm trước đã không còn Bây giờ h0àn toàn là người của ngài.”
Thời gian đầu anh ta còn âm thầm báo cáo tình hình cho ông Lương, nhưng sau khi Trầm Kỳ Dương phát hiện đã dùng hành động nói cho anh ta biết cái gì là kết cục của người ăn cây táo rào cây sung.
Trầm Kỳ Dương nhìn anh ta một lát, nhếch môi.
“Cậu khẩn trương như vậy làm gì, chẳng qua chỉ thuận tiện hỏi một chút, thật sự cho rằng tôi sẽ giết cậu?”
Anh thờ ơ nhìn ra ngoài cửa sổ, “Cậu ở bên cạnh tôi nhiều năm như vậy, ít nhất tôi phải tính toán đầy đủ cuộc sống của cậu khi về g͙ià.”
Uông Đường không hiểu anh nói những lời này là có ý gì, rấtnhanh đã nghe anh nói.
“Cậu giúp tôi đi sắp xếp vài chuyện.”
nannannan

Bình luận (0)

Để lại bình luận