Chương 808

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 808

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phòng thẩm vấn viện kiểm sát thành phố.
“Năm đó chúng ta còn là xí nghiệp nhỏ, đều do cần xoay vòng vốn mới tìm kiếm nguồn vốn bắc cầu cho vay, lúc này giám đốc Cao lập tức đề cử cho chúng tôi tập đoàn Tân Nghĩa. Nguồn vốn bắc cầu từ năm 2013 đến năm 2017 được cung cấp bởi tập đoàn Tân Nghĩa cho, ngân hàng và tập đoàn Tân Nghĩa thu phí bắc cầu tương ứng với lãi suất ba triệụ Năm đó đang vào giai đoạn cao điểm, không chỉ có những xí nghiệp này sốt ruột, ngay cả tập đoàn Tân Nghĩa cũng muốn có thể vay vốn từ mấy ngân hàng cấp cao này mà nhiều lần lén lút mời vị giám đốc Cao này ra ngoài.”
Nhân viên thẩm vấn hỏi “Ý ngài là bọn họ đã kết cấu riêng?”
“Chắc chắn là vậy,”
Ông ta nói, “Đồng chí, ngài cũng biết công việc trước kia của trưởng ngân hàng này nhỉ, trước khi vào ngân hàng ông ta từng làm thư ký.”
Thẩm vấn viên vỗ bàn “Nói về tập đoàn Tân Nghĩa.”
“Tiền thân của tập đoàn Tân Nghĩa được gọi là mỏ quặng Tân Nghĩa, là xí nghiệp khoáng sản nhà nước trọng điểm ở phía Tây, suốt 20 năm qua tốc độ của phát triển bọn họ không chỉ là nhanh bình thường, tập đoàn khoáng sản này vô cùng có tiền, hơn trăm triệu vốn lưu động quanh năm đổ vào ngân hàng, chỉ cần tùy tiện đầu tư lập tức có thể thu được lợi nhuận gấp ngàn vạn lần, những công ty nhỏ lẻ của chúng tôi cũng đã quen xin tài trợ vốn từ tập đoàn trên nguyên tắͼ có lợi cho đôi bên, dần dà tự nhiên sẽ ràng buộc với ngân hàng thương mại.”
“Ai có thể nghĩ tới người này lấy tiền nhưng không làm việc, nhận của chúng tôi nhiều tiền phi pháp như vậy cuối cùng ôm tiền chạy trốn…”
Bên ngoài phòng thẩm vấn, mấy đôi mắt nhìn chằm chằm không chớp, đều đang phân biệt tính ͼhân thật tɾong lời nói của đối phương.
Kiểm sát trưởng Phương hỏi Lục Dã.
“Cậu thấy thế nào?”
Lục Dã nhún vai, khẽ nhếch môi.
“Một người được mời tới làm khách như tôi nào dám có ý kiến gì?”
“Thằng nhóc này Còn ghi thù đúng không?”
Kiểm sát trưởng Phương mắng, “Khoảng thời gian trước mặc dù cậu ở lại chỗ chúng tôi hơn nửa tháng, nhưng không có bữa nào chúng tôi không chiêu đãi cậu ăn ngon uống say, ngay cả lá trà tôi cũng chọn loại thượng hạng nhất, tiền ăn uống cậu còn chưa có trả đâu đấy?”
Lục Dã có chút bất đắc dĩ nở nụ cười.
Anh ngồi trên ghế, một lần nữa chuyển tầm mắt về phía phòng thẩm vấn.
“Cứ cách hai ba câu ông ta lại ám chỉ tập đoàn Tân Nghĩa, nếu không thì trước mắt mời chủ tịch Lưu của tập đoàn Tân Nghĩa Lưu về hỏi một chút, chỉ là thân phận đối phương đặc thù, cẩn thận một chút.”
Những người này lên án là con dao hai lưỡi, thời điểm chọc vào ngay cả tỉnh ủy cũng sẽ bị ảnh hưởng, Lục Dã cũng không còn là kẻ ngốc lúc ban đầu chỉ biết phá án.
“Nói là mời người về hỗ trợ điều tra.”
“Tôi đang chờ câu này của cậu ”
Kiểm sát trưởng Phương đang muốn đi ra ngoài lên kế hoạch, lại cười nhìn anh, “Tôi có dự cảm lần này ít nhất phải liên lụy vài quan lớn, lúc cậu bắt người sẽ không nói dối chứ?”
Lục Dã nói “Hiện tại người nên bắt không phải chúng ta, mà là đám người giấu sau lưng kia.”
Viện kiểm sát phụ trách dẫn người về, còn Lục Dã lái xe về cục cảnh sát.
Anh ngồi ở sau bàn làm việc nhắm mắt dưỡng thần, lớn khái tɾong đầu lúc nào cũng nghĩ chính sự, lông mày bởi vì thói quen khi suy nghĩ mà nhíu lại.
Lạ thật.
Vụ án tham ô này từ khi bắt tay vào điều tra tới nay mới không quá hai tháng, từ khi đầy rẫy những điểm đáng ngờ cho tới bây giờ đã thoáng xua tan được một ít mây mù, Lục Dã luôn cảm thấy sau lưng có hai bàn tay to nào đó vô hình đang đẩy bọn họ.
Cho dù nhờ Trầm Kỳ Dương giăng bẫy, anh tương kế tựu kế vào viện kiểm sát ngồi đợi hơn nửa tháng, nhìn như rơi vào tɾong hang.
Nhưng sau khi qua cơn nguy khốn, đủ loại manh mối lại ùn ùn xuấthiện, đều tăng tốc độ điều tra vụ án tham ô này.
Lục Dã mở mắt, lấy bút ra sắp xếp lại manh mối trên giấy.
Đây là thói quen anh duy trì từ nhiều năm qua khi làm cảnh sát, đầu óc linh hoạt hơn nữa cũng có chỗ sơ hở.
Ngày 21 tháng 3, chủ tịch ngân hàng thương mại thành phố bỏ trốn, hơn 400 triệu tiền tham ô không cánh mà bay.
Nửa tháng kế tiếp, chuyện hơn hai mươi tập đoàn lớn nhỏ hối lộ ngân hàng dần dần nổi lên mặt nước, Tống thị cũng bao gồm tɾong đó. Trầm Kỳ Dương giăng bẫy muốn hợp tác với Tống Diệc Châu để hãm hại anh, anh lại tương kế tựu kế vì hiềm nghi nhận hối lộ mà vào viện kiểm sát.
Trong lúc đó mấy vị trưởng phòng cục tài nguyên quốc gia và những người khác ý đồ định tội chết cho anh, tiện đà tự lộ dấu vết, hơn mười triệu tiền tham ô bị phát hiện tɾong nhà riêng của bọn họ. Hiện giờ tập đoàn Tân Nghĩa lại tiến vào tɾong phạm vi điều tra, manh mối đã dần dần sáng tỏ.
Tập đoàn Tân Nghĩa phát triển tɾong thời gian bí thư tỉnh ủy Chu Trường Thắng nhậm chức, bí thư này hiện nay đã thăng chức lên trung ương, quy phụcĐảng phó.
Nếu tiếp tục điều tra xem có liên quan đến vị cựu bí thư tỉnh ủy này hay không thì không thể biết được, mà Trầm gia lấy phái mới cầm đầu có thể đã sớm coi đó là cái đinh tɾong mắt hay không, sớm muốn nhổ đi cho thống khoái.
Trầm gia…
Bút bi nặng̝ nề gạch xuống vài vết nguệch ngoạc ở trên giấy. Đại khái do hai tuyến này quá mức trùng hợp khiến anh bất ngờ không kịp đề phòng.
Sắc mặt Lục Dã khẽ biến, tɾong đôi mắt đen nhánh có thâm ý và vẻ sững sờ còn chưa rõ ràng.
Nhưng còn chưa suy nghĩ sâu xa, đïện thoại của kiểm sát trưởng Phương đã gọi tới chỗ anh.
“Lục Dã, đã xảy ra chuyện, cậu mau xem tin tức đi.”
Lục Dã mở đường link đối phương gửi tới, đài chính trị đương thời đang phát sóng trực tiếp tình huống trên sân thượng tòa nhà Kim An, chủ tịch Lưu vốn nên bị viện kiểm sát mang đi hỗ trợ điều tra, giờ phút này lại đang ầm ĩ muốn nhảy lầu, lời nói kịch liệt oán giận.
Tên chủ tịch này sợ là đã biết nếu như mình vào viện kiểm sát sẽ có đi không có về, cho nên trước đó mới ầm ĩ như vậy, ngay cả cánh truyền thông cũng liên hệ được.
Công tố viên nói, “Lục Dã, ông ta đề nghị muốn gặp cậụ”
Chủ tịch xí nghiệp nhà nước muốn gặp phó cục công an, yêu cầu này ít nhiều làm cho người ta cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
Lục Dã trầm ngâm một lát.
“Biết rồi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận