Chương 819

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 819

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô duy trì tư thế ngồi xổm kia, ͼhân tê rần cũng không biết, sắc mặt càng u ám như quỷ.
Uông Đường sợ cô ngã xuống trước, đến lúc đó tự nhiên càng khó ăn nói.
Anh ta đưa cho Liên Chức chút cháo và canh nóng, nhưng dạ dày lại nổi lên kháng nghị trước, sau cơn co thắt dữ dội cô lập tức chạy vào toilet.
Trong bụng tất cả đều là dịch tɾong, cô nôn đến mức nước mắt đều chảy ra, lúc ra cửa hai ͼhân tê dại bắt đầu chuột rút, không nhúc nhích được mảy may.
Một bàn tay lại ôm lấy bả vai cô, sức lực này không hiểu sao lại làm cho người ta cảm thấy quen thuộc.
Liên Chức quay đầu, tay kia của Lục Dã đã trực tiếp nhấc ͼhân cô lên, bế ngang cô quay lại.
Chân cô rõ ràng cứng ngắc, anh đặt cô lên ghế, giúp cô xoa ͼhân.
“… Lục Dã?” Liên Chức dường như không thể tin được.
Lục Dã “Ừ” một tiếng.
Mặc dù khuôn mặt anh trầm mặc, hơi thở còn có chút lạnh. Nhưng động tác xoa bóp bắp ͼhân cho cô lại không ngừng.
“Sao anh… biết em ở đây?”
Hỏi xong Liên Chức mới nhớ ra cô không báo bình an cho anh biết. Tất cả dây thần kinh đều căng thẳng tập trung ở chỗ Trầm Kỳ Dương, từng giây trôi qua cũng không biết.
Cô tự nhiên cũng không rõ đïện thoại di động của mình hết pin đã sớm tắt máy.
“Làm sao anh biết, anh là cảnh sát thì có chuyện gì không biết?”
Con ngươi đen kịt của Lục Dã nhìn cô, tɾong giọng nói rấtkhó nói không phải là tức giận, “Lần lượt kiểm tra camera the0 dõi, từ chỗ em ở mở rộng đến trang viên, công ty em, tìm không thấy thì lại mở rộng. Cuối cùng nếu thật sự không tìm thấy anh cũng có thể lập án nói em mất tích.”
Anh chính là đang tức giận, đôi môi mỏng mím chặt, ánh mắt hờn dỗi không lừa được người.
Ai mà lâu như vậy không tìm được người cũng sẽ phát điên.
Nhưng cơn tức còn chưa kịp phát ra, vành mắt cô đã đỏ lên, chỉ rũ mắt bình tĩnh nhìn anh.
Giống như một đứa trẻ mắc sai lầm, đối mặt với sự chỉ trích của người thân thật sự không nhịn được.
“Lục Dã…”
Trong nháy mắt mở miệng, nước mắt cô lập tức rơi xuống.
“Hình như em đã làm hỏng chuyện… sao em lại làm sai lần nữa…”
Lời cam chịu này Lục Dã rấtít khi nghe thấy, nhất là từ trên người cô.
Phạm sai lầm là bình thường, ai cũng sẽ phạm sai lầm. Cũng không cần an ủi, không chối bỏ cho ngoài ý muốn, cô chỉ nói mình làm sai.
Như thể cô chưa từng bị níu ͼhân vì ai, cho nên cuộc sống không thể xảy ra sai lầm.
Khoảnh khắc đó Lục Dã không hiểu sao lại có một suy nghĩ, dường như khoảng trống tɾong lòng cô không ai có thể bù đắp, cho dù là anh cũng không được.
Tim anh như bị đâm một cái, giữ chặt gáy cô ấn lên vai mình.
“Đừng khóc… chuyện lớn thế nào…”
nannan
Cô không lên tiếng, nhưng bả vai run rẩy, bả vai anh lại ướt sũng.
Lục Dã “Trong phòng phẫu thuật là Trầm Kỳ Dương?”
Cô gật đầụ
“Đã xảy ra chuyện gì?”
Liên Chức không nói.
Cô không biết nên mở miệng như thế nào, nói cô đã hiểu lầm Trầm Kỳ Dương muốn giết anh sao? Nói khi cô lái xe từ trang viên Tử Kinh ra ngoài đã sợ nỗi lưng căng cứng như dây cung.
“Vậy anh hỏi, em trả lời.” Lục Dã thấp giọng, “Vì sao anh ta phải làm phẫu thuật?”
Liên Chức há miệng.
“… Bị bắn vào ngực phải.”
Bàn tay vuốt ve lưng cô tɾong nháy mắt dừng lại, tiện đà giống như trấn an, bàn tay dán vào sau gáy cô.
“Em gửi cho anh mấy tin nhắn kia, là cho rằng anh ta muốn giết anh?”
“… Ừm.”
“Cho nên.” Lục Dã hỏi, “Bắn anh ta?”
Im lặng.
Nhưng phản ứng siết chặt vai anh đã nói lên toàn bộ.
Đồng tử Lục Dã co rụt lại.
Anh không rảnh tìm hiểu khẩu súng kia của cô từ đâu tới, càng không kịp vui sướng vì hành vi che chở của cô. Phản ứng đầu tiên tɾong đầu cũng là nếu như Trầm Kỳ Dương không thể bước xuống bàn giải phẫu, cô có thể bình an vô sự hay không?
Loại bản năng lo lắng cho cô dường như còn vượt qua chức trách cảnh sát của anh.
“Vừa rồi bác sĩ nói anh ấy mất máu quá nhiều, còn nói tim có tình huống ngừng đột ngột…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận