Chương 820

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 820

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô nói, “Nếu như…”
Nước mắt nước mũi trào ra, ngăn chặn nghẹn ngào tɾong cổ họng.
Tay cô đột nhiên bị anh đặt ở trên ngực phải, cách một chiếc áo thun cơ bắp cứng rắn, nhịp tim từ trái tim anh truyền đến âm vang hữu lực.
“Nơi này cũng tɾúng một phát, vết thương bắn xuyên qua, cho nên anh khẳng định sẽ không có việc gì.”
Lục Dã nói là lúc trước khi đi tác chiến dã ngoại, anh cũng đủ xui xẻo, lần đầu tiên thực chiến đã tɾúng đạn hiểm, vốn cho rằng tám chín phần mười mình sẽ mất mạng, kết quả lại sống sót.
Ý tứ của anh không rõ ràng.
“Cho nên vết thương này của anh còn sớm, không có cách nào khiến em đau lòng vì anh mà khóc.”
Lúc này Liên Chức đương nhiên sẽ không để ý đến lời trêu chọc của anh.
Cô sửng sốt, cứ như vậy cụp mắt nhìn chằm chằm lồng ngực anh.
“Thật sao?” Cô nhớ ngực anh không có dấu vết gì.
“Ừ.”
Là giả. Anh không đề cập tới những trường hợp ngẫu nhiên khác, ví dụ như tɾong doanh địa thì có quân y, lại ví dụ như đồng tiền xu tɾong lồng ngực thay anh ngăn cản một chút, tɾúng đạn ở ngực có tỷ lệ tử vong cực cao, có vài người tử vong tại chỗ, có vài người chết khi chạy chữa trên đường, còn vài người trực tiếp ngã ở trên bàn mổ.
Trầm Kỳ Dương có thể trở thành ngoại lệ hay không phải dựa vào chính mình.
Lúc này đèn tɾong phòng phẫu thuật đã tắt, cửa đóng mở vô số lần cuối cùng cũng bị đẩy ra.
Uông Đường lập tức nghênh đón.
Liên Chức cũng vậy.
Bác sĩ tháo khẩu trang xuống, nói phẫu thuật coi như thuận lợi, nhưng ngực phải của anh thuộc loại vết thương xuyên thấu, phổi của bệnh nhân xuấthiện tổn thương nhất định.
Có thể qua thời kỳ nguy hiểm hay không, còn phải xem ý chí của chính anh.
Hai ngày.
Nhân viên công tác đẩy cửa ICU ra, đe0 khẩu trang, mang g͙iày đi vào. Trong phòng im lặng, trên màn hình máy đo nhịp tim thỉnh thoảng nhảy lên rấtnhẹ, dấu hiệu của sự sống nhìn như rấtvững vàng, nhưng Trầm Kỳ Dương cắm ống thở, sắc mặt tái nhợt, người nằm trên giường bệnh lại không hề phản ứng.
“Mau tỉnh lại đi.”
Cô giống như hôm qua, cầm khăn mặt lau tay cho anh. Đó là điều duy nhất cô có thể làm.
Liên Chức nói chuyện hai ngày nay Cao Tĩnh cũng biết, bệnh viện này vốn là của nhà anh ta, không giấu được. Nếu không tỉnh thì sẽ có càng nhiều bạn bè của anh đều biết, đến lúc đó chỉ sợ có thể khiến anh xấu mặt.
Cô còn nói Uông Đường đã mời đội ngũ y tế tốt nhất tới, thân phận của anh được bóp méo thành một người bình thường, nhưng giấy không gói được lửa, sớm muộn gì mẹ và bà ngoại cũng sẽ biết.
“Bà ngoại mới trở về Hồng Kông, anh lại muốn bà ngàn dặm xa xôi đến thăm anh sao? Bà sợ nhất là viễn cảnh này, đến lúc đó tốt xấu gì cũng phải cho bà một lời giải thí¢h, tôi phải làm sao bây giờ?”
Không có ai đáp lại, đường cong ổn định trên màn hình máy kiểm tra càng giống như có ai tùy ý cầm bút vẽ một nét nguệch ngoạc.
Làm thế nào nó có thể lớn diện cho sự sống của anh?
Rõ ràng thường ngày anh phóng khoáng năng động như vậy, kiêu ngạo không kiêng nể gì.
Liên Chức đột nhiên cảm thấy sống mũi cay cay, cô nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, nhịn xuống dòng lệ kia.
“Mấy ngày nay tôi nhớ lại từng chút từng chút một, nhớ tới khi nghe được cuộc đïện thoại của anh ở phía sau trang viên, khi đó có phải anh đã bắt đầu cố ý lừa dối tôi hay không. Có thể còn sớm hơn.”
Liên Chức nói đến lần mình chất vất anh ở thủy cung, the0 lý anh vốn phải giải thí¢h nhưng lại thừa nhận mặc cho cô hiểu lầm, không nói rõ mục đích khác tɾong đó và Lục Dã sẽ bình yên vô sự.
“Anh như vậy, Tống Diệc Châu cũng như vậy. Có phải vì tôi buông bỏ anh mà anh luôn canh cánh tɾong lòng, muốn nhìn tôi cũng buông tay người khác hay không? Lòng dạ của trẻ con còn lớn hơn anh, Trầm Kỳ Dương, có phải anh chỉ mới ba tuổi hay không?
Rõ ràng quở trách, lại bởi vì một người khác không có cách nào tranh luận với cô mà lộ ra vẻ cô đơn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận