Chương 822

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 822

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

nannannan
Phải mất nửa giờ lái xe tới lui từ bệnh viện nơi Mạnh Yên và Trầm Kỳ Dương đang ở, Liên Chức về cơ bản là chạy tới chạy lui.
Đối với phương án điều trị của Mạnh Yên, bác sĩ đã đưa ra kế hoạch chi tiết, các thông số cơ bản của cơ thể cô ấy có xu hướng ổn định, nhưng cụ thể khi nào người thực vật có thể tỉnh lại vẫn là vấn đề khó khăn tɾong y học, ngay cả bác sĩ cũng không thể đưa ra đáp án chính xác.
Điều duy nhất Liên Chức có thể làm chính là mỗi ngày giúp cô ấy lau người, xoay người, tránh cho cơ bắp cô ấy héo rút, da bị lở loét.
Thư từ em trai Mạnh Yên gửi tới gần như mỗi ngày Liên Chức đều đọc cho cô ấy nghe, trên máy đo nhịp tim hơi dao động giống như phản ứng ít ỏi của cô ấy, cũng giống Trầm Kỳ Dương.
Liên Chức có chút mỏi mắt.
Vừa chuẩn bị rời khỏi bệnh viện, đïện thoại của mẹ Trầm đã tới.
“A Chức, mẹ đến chỗ con ở, con không có ở đây sao?”
Con cái lớn rồi, mẹ Trầm tự nhiên sẽ không muốn nhốt bọn họ tɾong trang viên.
Ông Lương tặng mấy căn biệt thự Liên Chức không vào ở, lúc đầu mẹ Trầm cũng có chút lo lắng, cuối cùng đi xem nhà Liên Chức tự mình mua. Tuy rằng ổ Trim này nhỏ, nhưng dù sao cũng là tiểu khu cao cấp, an ninh và h0àn cảnh cũng không kém.
Mẹ Trầm cũng lựa chọn tôn trọng cô.
Liên Chức lấy cớ nói là có việc ở bên ngoài.
“Buổi chiều có rảnh không? Cùng mẹ đi bệnh viện thăm một người chú của gia tộc kia.”
Hôm nay là cuối tuần, thời gian là có.
Nhưng Liên Chức muốn ở bên cạnh Trầm Kỳ Dương, anh đã vượt qua thời kỳ nguy hiểm nhất, không biết lúc nào sẽ tỉnh lại.
Mẹ Trầm lại hỏi cô có thấy em trai hay không, thằng nhóc thối này gần đây không thấy bóng dáng, gọi đïện thoại cho anh cũng luôn tắt máy, không chừng lại gạt bọn họ đi làm chuyện vô liêm sỉ gì.
Trách mắng thì trách mắng, nhưng tɾong giọng nói của người làm cha mẹ nào không có lo lắng?
Liên Chức im lặng tɾong chớp mắt.
Ràng buộc tình cảm chính là như vậy, tɾong lòng cô hiểu rõ chỉ là diễn giả thành thật, nhưng không chịu nổi mẹ Trầm thật lòng đối tốt với cô, bà ngoại nâng niu cô như hòn ngọc quý trên tay.
Vì thế cô từ thờ ơ lạnh nhạt, không biết từ lúc nào đã sớm hòa nhập vào nhân vật này.
Bởi vì cô được làm con gái, cháu ngoại của họ mà cảm thấy hạnh phúc, tự nhiên cũng sẽ xúc động vì nỗi lo âu của bọn họ.
Liên Chức nói không thấy, lại nói sang chuyện khác, nói buổi chiều sẽ đi cùng bà.
Tìm con gái làm bạn chỉ là lấy cớ, cả hai đứa con đều không ở bên cạnh khiến mẹ Trầm không có cảm giác an toàn mà thôi, lúc này mới muốn gặp cô.
Liên Chức cũng hiểụ
Mẹ Trầm nở nụ cười, lại nói “Chú Hoắc này có lẽ con còn biết, lần đầu tiên mẹ gặp con, mẹ nhớ rõ con trai lớn Hoắc Nghiêu của ông ấy ở ngay bên cạnh con. Chỉ là đứa nhỏ này thật đáng tiếc…”
Hoắc Nghiêụ
Lông mi Liên Chức khẽ run lên, đột nhiên có chút hoảng hốt.
Thật sự đã quá lâu không có nghe ai nói về người này, tɾong đầu cô có nhiều hy vọng chạy về phía tương lai như vậy, sao có thể đi chú ý một người chết đã giải quyết hết ân oán? Ngay cả đường dây giám sát Hoắc gia cũng vì cô muốn tiết kiệm chi tiêu mà h0àn toàn thu hồi lại.
Hôm nay lại nghe thấy hai chữ Hoắc Nghiêu, Liên Chức chỉ cảm thấy dường như đã qua mấy đời.
Cách một năm, một nhà Hoắc Kế Sơn vì sao lại xảy ra rung chuyển lớn như vậy?
Trên đường tới bệnh viện Liên Chức nghe mẹ Trầm cảm khái ba đứa con trai Hoắc gia mất sớm, chuyện một năm trước Hoắc Nghiêu ra đi ngoài ý muốn tạm thời không đề cập tới, đứa con thứ hai bởi vì tai nạn xe, thi thể bị đốt thành tro tàn, đứa con thứ ba leo núi dã ngoại vô ý ngã xuống núi, ngay cả xác cũng đã tìm được.

Bình luận (0)

Để lại bình luận