Chương 825

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 825

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Suốt một năm nay Hoắc Nghiêu nhớ lại lần đầu gặp gỡ của bọn họ không chỉ một lần.
Trí nhớ mơ hồ không quá chi tiết, dù sao khi đó anh ta vẫn còn cao ngạo thượng đẳng, khiến cho anh ta không để người phụ nữ này tɾong mắt một chút nào, nhưng nếu cố ý lục lọi hồi ức vẫn có thể nhớ tới chút gì đó, nhất là khi ngày nào anh ta cũng ngẫm nghĩ.
Nhớ mang máng đó là một người phụ nữ ngay cả đối diện ánh mắt với anh ta cũng không dám kéo dài quá lâu, cuộc sống liên tục bị đả kích khiến cả người cô lộ ra vẻ tự ti. Giống như một tên ăn mày liều mạng che giấu mùi hôi thối dưới lớp quần áo rách nát của cô.
Cho dù Liên Chức tự cho là mình che giấu rấtkhá, nhưng Hoắc Nghiêu biết có vô số người chỉ liếc mắt đã nhìn thấu cô, một phần thanh nhã của cô ấy là tự nhiên, một phần là khí chất giả tạo.
Liên Chức rõ ràng thuộc loại thứ hai.
Xinh đẹp thì xinh đẹp, nhưng bên cạnh Hoắc Nghiêu còn ít cô gái xinh đẹp sao? Nhiều đá quý hơn nữa cũng chỉ là để xếp chồng lên nhau tɾong hộp trang sức. Gần như tɾong nháy mắt anh ta đã cảm thấy cô tẻ nhạt vô vị.
Thì ra, thay đổi đáng sợ hơn cả phẫu thuật thẩm mỹ là thời gian tạo hình.
Ba năm, đủ để cho tất cả mọi người trở nên g͙ià nua, ba năm, cô lại có thể lội ngược dòng, giống như một nụ hoa khép kín đã lâu, thời điểm nở rộ đến vô cùng kiều diễm mê người.
Cửa sổ màu nâu sẫm cũng phản chiếu khuôn mặt anh ta.
Diện mạo vốn được người đời khen ngợi nhiều năm qua hiện giờ đã h0àn toàn héo rút vì thù hận, cho dù ngũ quan giống nhau, nhưng khi vô tình đụng độ với người nào đó ở trên máy bay lại khiến đối phương sợ tới mức tránh không kịp.
Hoắc Nghiêu vẫn duy trì tư thế này nhìn cô chằm chằm.
Nhìn bọn họ nói chuyện, ánh mắt đối diện sáng ngời, nhìn cô đi thẳng vào tɾong xe Tống Diệc Châu, khi người đàn ông cúi người thay cô cài dây an toàn, hắn còn giữ nguyên tư thế này nhìn cô vài giây.
Chiếc xe này Hoắc Nghiêu từng có, tấm chắn phía sau là một không gian riêng tư.
Bọn họ sẽ nói chuyện gì đây?
Sẽ hôn môi như hai năm trước anh ta vô tình chạm mặt ngoài ban công? Sẽ ôm nhau giống như ngày đêm anh ta chưa từng được biết? Cho dù chỉ là nhìn nhau nói chuyện phiếm đơn giản, cũng là khoảng cách mà anh ta và cô chưa từng với tới.
Một năm trôi qua, cô và Tống Diệc Châu vẫn dính dáng đến nhaụ
Khóe môi che giấu dưới khẩu trang có chút trào phúng. Hai chiếc xe đã sớm rời đi, dưới lầu trống trơn, anh ta vẫn đứng bên cửa sổ.
Mãi đến khi đêm về, thân ảnh của anh ta như bóng ma bị chia cắt đột ngột, Hoắc Nghiêu mới xoay người.
Bên ngoài phòng bệnh có người canh giữ, nhưng không ai ngăn cản anh ta.
Trong nháy mắt cửa phòng bệnh được đẩy ra, bà hai đã sớm không biết bị gọi đi nơi nào, giường bệnh và người nằm bên trên im lìm, giống như đã ra đi nhưng lại quên đưa vào nhà xác.
Một hồi tiếng bước ͼhân truyền đến, Hoắc Kế Sơn đột nhiên mở mắt, ánh đèn tɾong phòng hỗn loạn.
Ông ta muốn chửi ầm lên, với thân thể ℭường tráng lúc trước của ông ta nhất định sẽ sa thải những bảo vệ này, thậm chí cho bà hai hai cái tát, nhưng rốt cuộc đang tɾong cảnh ngàn cân tre0 sợi tóc, không thể không cúi đầụ
Ông ta không rảnh truy cứu vì sao không bật đèn, nửa bên miệng tê liệt liều mạng quát người bên cạnh, cổ họng vừa khô vừa đau khó khăn phát ra âm thanh.
“… Nước… Nước…”
Có một bàn tay vững chãi nâng bả vai ông ta dậy, ly nước được đặt lên miệng ông ta, Hoắc Kế Sơn cũng muốn mở miệng.
Nhưng ánh đèn tɾong phòng bệnh sáng lên, mí mắt ông ta trống rỗng nhấc lên, nhất thời hai mắt trợn tròn, cả người run rẩy.
Chén gốm rơi loảng xoảng trên mặt đất, ông ta thở hổn hển như gặp quỷ.
“Mày… Mày…”
Hoắc Nghiêu tháo khẩu trang xuống, đôi mắt đen kịt chậm rãi nhìn ông ta chăm chú.
“Cha, tôi về rồi, cha có khỏe không?”
Đáp lại anh ta chính là ánh mắt giận dữ như gặp quỷ của Hoắc Kế Sơn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận