Chương 830

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 830

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Liên Chức nghĩ đến vài câu buồn nôn tɾong đó, cảm giác tê như kim đâm vào mặt nóng bỏng.
Đôi mắt cô trợn tròn, vừa nóng nảy lại có chút cảnh cáo.
“Không phải nói cho anh nghe, xin đừng tự mình đa tình ”
“Vậy chị nói cho ai?”
Nói cho không khí Nói cho ánh mặt trời
Khóe môi người đàn ông càng lúc càng cong “À, không khí và ánh mặt trời cũng gọi là Trầm Kỳ Dương? Hay quá.”
Có ai đáng ghét như vậy không?
Liên Chức thẹn quá hóa giận.
“Anh quan tâm tôi nói cho ai làm gì? Nhà ở gần biển sao?”
Cô giống như sư tử xù lông vậy, cặp mắt xinh đẹp như muốn cầm dao khoét anh.
Trầm Kỳ Dương không nhịn được cười, bả vai cũng run rẩy the0.
Cơn ngứa dâng lên cổ họng, anh ho khan vài tiếng.
Liên Chức lo lắng anh tác động khiến miệng vết thương trên ngực nứt ra, bưng cho anh ly nước nhuận giọng, ly bị anh thả xuống, Trầm Kỳ Dương cầm lấy tay cô ma͙nh mẽ kéo lại.
Nửa người trên của cô gần giường bệnh, khoảng cách giữa hai người đột nhiên kéo gần lại, gần đến mức hô hấp đều phả lên mặt anh, mang the0 nhiệt độ ẩm ướt.
Cô chậm rãi ngước mắt, lập tức va vào tɾong con ngươi phủ đầy mây mù của anh.
Trầm Kỳ Dương nói “Nhìn thấy tôi cảm thấy không được tự nhiên?”
“Phải.”
Liên Chức còn chưa nghĩ ra nên dùng cách nào để ở chung với anh.
Trước kia còn có thể thuyết phụcmình coi anh là em trai, dùng uy nghiêm của chị gái trấn áp anh.
Nhưng dựa the0 số tuổi viện trưởng tính toán cho cô, so với Trầm Kỳ Dương cô còn nhỏ hơn mấy tháng.
Anh là em trai của cô.
Hôm nay… cổ tay bị anh nắm chặt, trái tim đập loạn nhịp và ngón cái nghiền cổ tay anh đồng thời run run.
Anh chưa từng rời mắt khỏi cô, thật sự quá mức thiêu đốt.
Lông mi cô run rẩy đến rối loạn.
Bàn tay Trầm Kỳ Dương bá đạo nắm lấy cô, thờ ơ hỏi.
“Sợ tôi quấn lấy chị?”
Liên Chức hừ nhẹ, hơi cong cằm “Nói cứ như anh chưa từng quấn vậy.”
“Nói cũng đúng.”
Ánh mắt Trầm Kỳ Dương tối sầm lại, suy nghĩ xấu xa kia tự nhiên xuấthiện.
Bầu không khí thay đổi chỉ tɾong nháy mắt, xao động và khát vọng lại xuyên thấu bầu không khí bình thản nhào vào trên mặt Liên Chức, đôi mắt anh rấtnhạt, nhưng ánh mắt lại cực sâụ
Nếu như không phải giờ phút này anh đang vô dụng͟͟ nằm ở trên giường bệnh, anh nhất định sẽ hôn cô.
Giống như trước kia, dùng sức mút môi cô, cạy răng đóng lưỡi ma͙nh mẽ chui vào, không kiêng nể gì quấn lấy cô quấy đảo.
Bàn tay hai người đan vào nhau không hiểu sao bắt đầu ngứa ngáy, như nơi nào đó bên tɾong thân thể bị anh trêu chọc bắt đầu ẩm ướt.
Liên Chức muốn rút về, Trầm Kỳ Dương cũng không cho, âm thanh dỗ dành như đang cam đoan.
“Sau này sẽ không như vậy nữa.”
Sẽ không có ý như vậy nữa.
Có phải sẽ không quấn lấy cô nữa, cũng có thể là ý tứ anh đột nhiên tỉnh táo đổi ý?
Liên Chức mím môi, khẽ cười nói “Hối hận rồi chứ? Hôm đó ở toà nhà Kim An có cảm thấy mình giống kẻ ngốc không?”
Trầm Kỳ Dương nhìn cô rấtsâu, nói như thế nào nhỉ, bất cứ một khoảnh khắc nào chạy về phía cô anh cũng không có khả năng hối hận.
Trước kia không rõ tâm ý của cô, Trầm Kỳ Dương có ý đồ dùng tất cả mọi cách để chứng minh cô cũng yêu anh, cho tới bây giờ lại chưa từng cân nhắc xem những hành động điên cuồng này có thể ảnh hưởng tới cô hay không.
Anh được ông Lương dốc lòng dạy dỗ, bỏ ra tâm huyết nửa đời người, Trầm Kỳ Dương không phụ sự mong đợi của mọi người, trưởng thành vượt xa mong đợi của ông.
Duy chỉ có một. Cho dù là có được tài phú hay địa vị tuyệt đối, thứ anh cầu mà không được đều là tình người bình thường, ông ngoại hi vọng anh nhìn thoáng ra, không có được thì buông bỏ, buông tha cho chính mình, cũng buông tha cho người khác.
Trầm Kỳ Dương lại càng muốn cưỡng cầu mọi chuyện.
Anh vì có thể thắng được con trai trưởng của Mạnh gia tɾong cuộc thi thuyền buồm Hồng Kông, có thể bỏ ra một số tiền lớn đào toàn bộ đoàn đội của đối phương tới. Anh vì có thể đánh bại Hồng Phàm, có thể lấy thân thử độc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận