Chương 834

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 834

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng người phụ nữ trước mắt này đã gọi anh ta gần nửa năm.
Nhiều tiền, trẻ trung còn xinh đẹp.
Những thứ này đều thỏa mãn du͙c vọng chinh phụccủa anh ta, không đe0 bao cao su cứ như vậy cắm vào.
Dâm du͙c và thô bạo tràn đầy cả phòng, Trầm Hi rên ɾỉ vô cùng trống rỗng. Cũng chỉ có lúc này, linh hồn của cô ta mới có thể được giải thoát ngắn ngủi.
Trước đây cô ta là thiên kim Trầm gia, lúc du học số người muốn liếm ͼhân cô ta nhiều vô số kể, ngay cả chọn bạn tình cô ta cũng chọn người ưu tú nhất.
Hôm nay, lại là tên trai bao trước kia cô ta nhìn đều chê bẩn.
Đêm đó, Trầm Hi nằm mơ.
Cô ta mơ thấy lúc còn ở Trầm gia, tuy rằng Trầm Kỳ Dương chướng mắt cô ta, nhưng mẹ Trầm rấtnuông chiều cô ta.
Cô ta và Tống Diệc Châu còn duy trì hôn ước, cũng thấy được Liên Chức tɾong buổi gặp mặt dưới sự sắp xếp của Hoắc Nghiêu, nhưng kết quả lại phát triển the0 một phương hướng h0àn toàn khác.
Liên Chức mất khống chế đẩy cô ta xuống lầu, cô ta ủy khuất ở bệnh viện khóc lóc kể lể với Giang Khải Minh, muốn hắn ta động tay động ͼhân với Phương Tiện để Liên Chức vào tù ba năm.
Ba năm đó cô ta sống vui vẻ cỡ nào, cho dù giải trừ hôn ước với Tống Diệc Châụ
Nhưng vinh hoa phú quý tất cả đều không ít, sau khi việc sao chép thiết kế bị người ta liên hợp tố cáo lập tức đổi sang lĩnh vực khác, đàn dương cầm không hề có thành tích thì đơn giản không đàn nữa, dù sao có Trầm gia nuôi, đời này của cô ta dù tầm thường vô vị đều sẽ được người khác nâng đỡ.
Ba năm trôi qua, cô ta như vô ý nói bên tai Giang Khải Minh rằng Liên Chức sắp ra tù rồi.
Khi đó Giang Khải Minh trả lời cô ta như thế nào nhỉ.
Hắn ta nói “Có chú Giang ở đây, người làm tổn thương con sẽ không có kết cục tốt.”
Giấc mộng này quá mức tốt đẹp, khiến cho Trầm Hi cười tỉnh.
Sau khi tỉnh lại nhìn thấy trước mặt đổ nát, lại nhớ tới nửa năm này xuống dốc không phanh, hiện giờ cô ta chỉ có thể mượn cắn thuốc và tình du͙c mới có thể quên đi quá khứ.
Ánh sáng rực rỡ ngày xưa đã không còn.
Nhưng cái mạng thối nát này cũng không có nhiều thời gian để cho cô ta tiêu xài.
Lúc đi Trầm Hi mang the0 quyển tạp chí kia đi, đồng thời đưa cho tên trai bao một lá thư.
Nói đây là chi phiếu thưởng cho anh ta, chẳng qua phải một tuần sau mới có thể mở ra, mở ra trước thời hạn không có hiệu quả nha.
Tên trai bao vui rạo rực.
Anh ta không biết tɾong đó chỉ có một tờ giấy, mà nội dung chính là.
“Chào mừng đến với thế giới của AIDS.”
Mùi hôi thối và rác rưởi chồng chất tɾong hẻm nhỏ, một ánh lửa chậm rãi thiêu đốt tạp chí tɾong tay Trầm Hi.
Cho đến khi khuôn mặt Liên Chức trên bìa biến thành tro bụi, cô ta mới ném vào thùng rác.
Nếu cô ta không sống được, dựa vào cái gì mà Liên Chức có thể sống tốt như vậy.
nannan
Cửa phòng bệnh nhẹ nhàng bị đẩy ra.
“Tổ tông, tôi sắp chết đói rồi.”
Trầm Kỳ Dương lập tức ném máy chơi game đi, tɾong giọng điệu kéo dài có vẻ ủy khuất làm cho người ta không đành lòng từ chối anh.
Thời gian rảnh rỗi mấy tuần qua đều bị anh chiếm hết.
Muốn mời Tống Diệc Châu ăn cơm? Không có khả năng, cô tạm thời không có thời gian đó.
Nhưng mà người tới cũng không phải Liên Chức.
Lục Dã liếc anh một cái, đóng cửa lại, tɾong tay còn mang the0 hộp cơm mua bên đường. Thăm bệnh nhân nên mang the0 đồ, anh cũng mang rõ ràng.
Trầm Kỳ Dương thu liễm sắc mặt, lông mày rậm khẽ nhíu lại.
“Sao phó cục trưởng Lục lại tới đây?
“Nghe người ta nói cậu đã khá hơn khá nhiều, lập tức tới xem một chút.”
Lục Dã nói, “Còn mang cho cậu chút đồ ăn.”
Hộp cơm đựng tɾong túi nhựa đặt phịch trên ngăn tủ bên cạnh, Trầm Kỳ Dương liếc mắt, con mẹ nó lớn khái là vớt ra từ tɾong thức ăn cho he0.
Trầm Kỳ Dương nhướng mày, liếc xéo anh “Nhìn thì thấy không cần mang đồ khách khí như vậy, chút tiền lương của cảnh sát vốn không cao, tốn một phần thì ít đi một phần, phó cục trưởng Lục vẫn là nên tự mình tiết kiệm dùng đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận