Chương 838

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 838

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cậu ấy là em trai em. Em có thể làm gì với cậu ấy?
Những lời này như hồi chuông cảnh tỉnh, cách đó không xa Trầm Kỳ Dương đang dựa lưng ở trên vách tường, rấtlâu không có động tác gì.
Đầu óc Lục Dã trống rỗng, sớm đã không biết nên nói gì.
Liên Chức cũng ngửa đầu nhìn anh, cố chấp giống như ai cũng không muốn mở miệng.
Hai bên yên tĩnh, bên tai có vài âm thanh khác truyền vào tai Lục Dã.
Giống như đêm đó ở Dung Thành, hai người quyết liệt mê muội, loại cảm giác này thật sự rấtđau lòng, vậy nên mỗi lần nhớ lại đau đớn đều dừng lại giữa lồng ngực.
Anh quyết đoán rời đi.
Nhưng không nhịn được quay đầu lại tìm cô.
Lục Dã cúi đầu nhìn Liên Chức.
Ánh mắt này đến cuối cùng là phẫn nộ hay bất lực, hay không muốn buông tay, Liên Chức cũng không biết.
“Liên Chức, lòng anh vô cùng nhỏ, đời này anh đã xác định chỉ có em. Chính vì vậy anh cũng sẽ không cho phép tɾong lòng em có chứa vị trí của người khác dù chỉ là một chút.”
nannannan
Sẽ không được phép.
Rất nhiều ngày sau đó Liên Chức đều nhớ lại sắc mặt lúc Lục Dã nói lời này, so với sự quyết đoán trước kia, đau xót tɾong mắt hiện giờ càng làm cho cô khó chịu hơn.
Trước khi không hiểu người này, Liên Chức sẽ rấtdễ liên hệ anh với đám côn đồ đánh nhau ẩu đả, người đẹp vây quanh.
Luôn cho rằng đối với tình cảm anh cũng sẽ thí¢h chơi đùa không chịu trách nhiệm. Thời trung học Liên Chức cũng dễ dàng đưa anh vào loại này, nhưng nhớ lại anh gần như chưa từng có scandal với bất kỳ người khác giới nào.
Đối với tình cảm của Lục Dã cô thật sự chấp nhận mình đuối lý.
Trầm Kỳ Dương thì sao.
Đại thiếu gia tính tình tuỳ tiện, vốn được cho là tay chơi đắm mình tɾong xa hoa và truỵ lạc. Nhưng lớn khái do có thân phận đặc thù, anh lại thận trọng và cảnh giác hơn bất kỳ một ai khác, không lưu lại một chút nhược điểm nào liên quan tới nữ sắc.
Người đàn ông vô cùng tương phản như vậy, rơi vào tɾong tình cảm lại điên cuồng si mê, cẩn thận từng li từng tí.
Bọn họ đều rấtnghiêm túc, cô lại nhiều lần do dự, cán cân tɾong lòng đang không ngừng lắc lư.
Phiền phức
Cuối tháng tám, nhiệm vụ thứ ba h0àn thành trước thời hạn, lớn khái là suy nghĩ tɾong lòng mình chưa được giải tỏa, Liên Chức lập tức mượn cơ hội này mời khách ăn cơm.
Địa điểm cuối cùng mà cô chọn chính là thư viện Hàn Lâm.
Món ăn quý tộc nổi tiếng ở thủ đô đều đến từ nơi này, thư viện Hàn Lâm tiếp giáp với viện bảo tàng Quốc Tử Giám, đối diện với Ung Hòa cung, đi vào dọc the0 ngõ nhỏ chật hẹp ồn ào náo nhiệt lập tức có thể nhìn thấy sân thượng rộng lớn.
Đi vào mới biết có động tiên khác, tɾong Mậu Lâm Tu Trúc quả thực là cửu khúc thập bát loan, Lưu Hạo Cần len lén nói bên tai cô.
“Nơi này nghe nói là nơi các ông trùm thương mại và các chính khách hội đàm, chỉ là sân riêng ở phía sau, không có ai giới thiệu căn bản không vào được.”
Liên Chức cười cười.
Lại không nghĩ tới ánh mắt này vừa chuyển đã thấy được người quen, cô không lên tiếng, chờ đồng nghiệp đều vào phòng bao mới xoay người đi đến hành lang bên kia.
Thư ký Trương.
Thư ký Trương xoay người, người nọ đe0 kính mắt hết sức nho nhã, anh mỉm cười gọi một tiếng lớn tiểu thư.
Liên Chức nói “Sao anh lại ở đây?”
“Tôi thay tiên sinh tiễn hai vị khách ra khỏi sảnh.”
“Cha Trầm cũng ở đây?”
Liên Chức lúc này mới nhớ tới hình như đã rấtlâu không gặp ông, giống như Trầm Kỳ Dương nói, sợ là số lần gặp trên TV ngược lại còn nhiều hơn.
Cô không muốn đi quấy rầy, hai người trò chuyện đơn giản vài câu lập tức đi vào phòng bao.
Đồ ăn đã sớm được dọn lên đầy đủ, một mâm đầy sơn hào hải vị, gì mà trứng cá muối tươi hạch đào hương xuân, da xá xíu tẩm hồ tiêu đỏ giòn, quay mâm đến chỗ Liên Chức, cô gắp một miếng bỏ vào tɾong miệng, mùi vị cũng không tệ.
Cơm no rượu say, lại có nhân viên phụcvụ đẩy cửa ra thì thầm gì đó bên tai Liên Chức.

Bình luận (0)

Để lại bình luận