Chương 841

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 841

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh biết rõ còn cố hỏi, giọng nói cũng khàn khàn “So với hiện tại thì có gì không giống đâu?”
“Đương nhiên không giống ” Liên Chức tranh luận, “Cục trưởng cục công an là cấp phó sở, phải đe0 hàm cảnh sát cấp hai.”
Hôm nay khi anh mặc quần áo vào, quan hệ của bọn họ lại rơi vào trạng thái đóng băng.
Tay Lục Dã kéo màn hình đïện thoại di động xuống, lúc trước cô lên án anh bạo lực lạnh cô, mấy ngày nay tin nhắn cô gửi anh đều trả lời, giữa chừng còn hỏi cô đang làm gì, nhưng giữa hai bên giống như có dây cung căng thẳng kéo dài, ai cũng không biết nên buông lỏng như thế nào.
Anh muốn buông lỏng như thế nào?
Nhường cô? Nghe the0 cô? Sau đó trơ mắt nhìn Trầm Kỳ Dương và Tống Diệc Châu chen vào, chỉ cần có một chút khả năng như vậy, Lục Dã lập tức mím chặt môi.
Vừa mới dâng lên cảm xúc oán giận vì cô chần chừ, anh lập tức tự giễu bật cười.
Anh không sớm biết sao, cô vẫn luôn như vậy, trung học phổ thông, Dung Thành cũng vậy.
Kẻ tham lam là anh.
Đang sững sờ, thư ký gõ cửa nói có người đến thăm.
Lục Dã nghiêm mặt, đi đến phòng khách, không ngờ lại là Trầm Kỳ Dương.
Người nọ đang dựa vào bên cửa sổ, cầm tɾong tay một cây bút trêu chọc đồng nghiệp nuôi cây xấu hổ.
Trầm Kỳ Dương nhìn anh, mặt mày có chút lạnh nhạt.
“Cục trưởng Lục, nói chuyện đi.”
“Trầm thiếu gia muốn nói chuyện gì?”
Phòng khách yên tĩnh, hai người đàn ông cách nhau rấtxa, gần như hình thành sự đối lập tự nhiên.
The0 lý thì Lục Dã không có gì để nói với anh, nhưng tượng đất còn có ba phần tính tình huống chi là anh. Anh giống như đãi khách bình thường, rót ly nước đặt lên bàn trà, nhưng không nói lời nào với đối phương, ánh mắt nhìn về phía Trầm Kỳ Dương cũng không thân thiện.
“Tán gẫu về việc tu dưỡng bản thân của mấy tên đàn ông trà xanh?”
Trầm Kỳ Dương ngồi trên bệ cửa sổ, nhận toàn bộ lời châm chọc của anh.
“Anh hùng không hỏi xuấtxứ, cục trưởng Lục ngay cả đạo lý này cũng không rõ, khó trách được bốn phía gây thù với nhiều người như vậy.”
“Cậu nói là cậu và Tống Diệc Châu?”
Lục Dã gọn gàng dứt khoát, “Trầm Kỳ Dương, tôi không biết trước kia cậu chơi như thế nào, chia sẻ bạn gái có lẽ đối với hai người mà nói là chuyện thường như cơm bữa, nhưng Lục Dã tôi không chơi trò này.” Trong lời nói của anh mơ hồ hạ thấp xuống, “Cậu chạm vào cô ấy thử xem.”
Con người Trầm Kỳ Dương luôn kiêu ngạo phóng túng, quả nhiên là một công tử ăn chơi, bao gồm Liên Chức lần đầu quen biết anh cũng cảm thấy người này không đáng tin cậy, sợ là cùng một giuộc với đám người đắm chìm tɾong nơi đàn đúm xa hoa.
Nhưng Trầm Kỳ Dương thật sự chưa bao giờ rung động.
“Tôi chơi như thế nào?” Trầm Kỳ Dương cười nhạo, tɾong lời nói cũng ngông cuồng, “Từ đầu đến cuối đều là tôi để cho cô ấy chơi, ngay cả cái mạng này ông đây cũng đưa ra ngoài để cho cô ấy lăn qua lăn lại.”
Anh móc bao thuốc lá và bật lửa ra, nhếch môi cực nhạt, “Lục Dã, tɾong lời nói của anh h0àn toàn coi cô ấy là của mình, nhưng lúc tôi quen cô ấy không có nhân vật nào là anh.”
“Hai năm trước khi tôi gặp cô ấy giữa chúng tôi vốn không có quan hệ chị em, người của Tống gia lại đang bắt cô ấy, tôi cũng tuỳ ý đổ thêm dầu vào lửa, ai lại có thể nghĩ tới cô ấy bày trò chơi khăm tôi. Khi đó anh ở đâu?”
Trầm Kỳ Dương nói, “Tính toán thời gian khi đó hẳn là anh bị cô ấy đá đi rồi? Vứt bỏ nhận thức đúng sai, the0 lý thì anh mới chính là đống rác rưởi kia?”
Ai nói chia tay với ai không quan trọng.
Trái tim còn nguyên tại chỗ mới thật sự là kẻ thua cuộc, Lục Dã siết chặt cằm, đột nhiên cười lạnh một tiếng.
“Như thế nào, cậu sẽ không tự vỗ ngực nói mình mới là người đúng?”
“Đúng hay không tôi không biết, nhưng ¢hắc chắn có duyên phận. Một năm sau tôi và cô ấy gặp lại nhau ở trang viên Tử Kinh, vốn định cho cô chút bài học lại bị cô ấy tính kế, thật sự muốn cho cô ấy nếm chút trái đắng để nhìn xem có phải cô ấy luôn có cách trốn thoát hay không. Những cục tức tôi ăn mấy năm nay lớn đa số đều đến từ cô ấy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận