Chương 861

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 861

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vừa rồi dưới tình thế cấp bách Liên Chức cởi áo sơ mi cho mẹ Trầm, dây đe0 gần như tɾong suốt bao bọc làn da còn trắng hơn cả bơ của cô.
Đại khái vừa rồi thật sự là ngàn cân tre0 sợi tóc, khẩn trương đến nỗi cả người cô đều chảy mồ hôi nóng, cổ và bả vai đều bị cọ bẩn, có chút mồ hôi thậm chí chạy dọc the0 đường cong thân thể rơi vào tɾong rãnh chữ V sâụ
Nhưng cho dù chật vật như vậy, cô vẫn làm cho người ta không rời mắt được, giống như bươm bướm sau khi thoát khỏi kén thì kiệt sức.
Ánh sáng còn sót lại tɾong nhà kho rơi xuống người cô.
Đôi mắt cô không biết là hoảng sợ hay không thể tưởng tượng nổi, cảm giác sợ hãi rấtlớn. Giống như có gió thổi cỏ lay muốn chạy.
Không chỉ có cô.
Ngay cả mẹ Trầm đột nhiên nhìn thấy Hoắc Nghiêu cũng không kịp phản ứng, chỉ là bà đột nhiên trải qua loại chuyện này, cả người đều chết lặng, căn bản không rảnh bận tâm.
Hoắc Nghiêu căn bản không biết mấy chữ “phi lễ chớ nhìn” viết như thế nào, ánh mắt dừng trên mặt Liên Chức cũng không rời đi.
Anh ta ngồi xổm xuống.
“Thấy tôi sao lại sợ như vậy?”
Liên Chức nắm chặt tay “Anh… Anh rốt cuộc…”
“Tôi rốt cuộc là người hay quỷ?” Hoắc Nghiêu nhếch môi, tɾong mắt không mang the0 chút ý cười nào.
Tay anh ta vươn ra, cô the0 bản năng rụt về phía sau, nhưng động tác không nhanh bằng anh ta.
Anh ta kéo dây g͙iày cô nới lỏng nhẹ nhàng buộc lại, nơ bướm rấttiêu chuẩn.
Chính là người vừa rồi lái xe không chút do dự đâm chết Trầm Hi, tùy ý như dọn sach chướng ngại vật.
Nhưng giờ phút này động tác của anh ta chậm chạp như đang đối đãi trân bảo. Dây g͙iày cô còn dính xăng, vừa bẩn vừa thối, dầu dính trên tay anh ta, Hoắc Nghiêu cũng không có ý lau đi.
Buộc xong, mí mắt anh ta chậm rãi nâng lên nhìn cô.
“Một năm không gặp, em nghĩ sao?”
Là người
Sức nắm g͙iày của cô rõ ràng như vậy, là người sống sờ sờ.
Liên Chức kinh sợ, móng tay suýt nữa bị gãy.
Vậy mà anh ta không chết, vậy mà có thể tránh thoát Hoắc Kế Sơn truy sát, anh ta có truy cứu rốt cuộc là ai đang len lén hại anh ta hay không, mà Hoắc Kế Sơn lại có thể tiết lộ gì hay không.
Những ý nghĩ này gần như tɾong nháy mắt bị đè xuống, tɾong mắt cô có rấtnhiều sương mù, không biết là kinh hỉ hay là gì.
“Nếu anh còn sống, sao không trở về?”
Hoắc Nghiêu “Tôi có về hay không em rấtđể ý?”
“Dù sao cũng là bạn bè, anh nói xem?”
Cô làm bộ đảo khách thành chủ, nói không lại thì tăng thêm ngữ khí, lời này để lừa Hoắc Nghiêu trước kia cũng dư dả.
Nhưng hôm nay tất cả cảm xúc và tình cảm của anh ta đều ẩn sâu dưới da mặt, ánh mắt đen kịt kín đáo không kẽ hở, Liên Chức cái gì cũng nhìn không ra.
Lừa đảo, rõ ràng cô sống tốt như vậy.
Khóe miệng Hoắc Nghiêu vừa nhếch lên một độ cong trào phúng thì có bước ͼhân dừng lại bên cạnh anh ta, một chiếc áo khoác the0 đó phủ lên người Liên Chức.
Lúc này tiếng máy bay trực thăng và xe cộ nổ vang từ xa đến gần. Kho hàng bỏ hoang nhiều năm như vậy dùng phương thức oanh oanh liệt liệt xuấthiện trước mắt mọi người.
Tống Diệc Châu chế ngự đồng lõa của Trầm Hi, đỡ mẹ Trầm ra ngoài ngồi xuống.
Sau đó trở về ôm ngang Liên Chức lên, chiếc áo khoác kia che kín bả vai trắng nõn của cô.
“Có chỗ nào bị thương không?” Ánh mắt hắn quanh quẩn trên người cô, thậm chí không thể phân tâm nhìn những người khác.
Liên Chức “… Không.”
Tống Diệc Châu cúi đầu nhìn cánh tay bất động của cô.
“Tay đâu?”
“Một chút.”
Vừa rồi lúc bị vặn ngược đè trên mặt đất, cánh tay đau nhức không thể động đậy chút nào, Liên Chức đoán chừng đã có chút bầm tím. Cô thật sự mệt mỏi, tựa vào ngực hắn thấp giọng.
“Đừng lên tiếng.”
Cô không muốn đến bệnh viện.
Lúc này dù bị bất kỳ vết thương nhỏ nào cũng khó tránh khỏi sẽ không kích động mọi người làm kiểm tra sức khỏe toàn thân, nếu thân phận thiên kim giả bị tra ra thì hỏng bét.

Bình luận (0)

Để lại bình luận