Chương 862

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 862

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tống Diệc Châu lớn khái đoán được cô đang suy nghĩ gì, “Ừ” một tiếng.
“Đợi lát nữa tôi xem một chút.”
Đại khái Liên Chức cũng chưa từng phát hiện ra sự khác biệt giữa cô đối với hai người đàn ông này, nhưng bên cạnh lại có người nhìn thấy rõ ràng. Phòng bị và xa cách phai nhạt, cô tựa vào lòng Tống Diệc Châu như một con Trim an tâm nép vào tổ.
Hoắc Nghiêu cứ nhìn như vậy, dưới ánh đèn yếu ớt, cả người như một khối băng lạnh.
Vẫn là lúc Tống Diệc Châu đi lại quay đầu nhìn anh ta.
Hắn cong môi dưới “Về rồi à?”
Vừa rồi lúc Hoắc Nghiêu xuống xe hắn đã nhìn thấy. Sự bất ngờ hoặc nhiều hoặc ít đến bây giờ cũng phai nhạt.
Hoắc Nghiêu “Cậu đoán được tôi chưa chết?”
Tuy là nói với Tống Diệc Châu, nhưng ánh mắt anh ta từ đầu đến cuối đều không rời khỏi Liên Chức.
“Đoán hay không đoán khó mà nói. Nhưng hồi nhỏ cậu thường trốn tɾong núi, chú Hoắc đều bỏ cuộc, kết quả cậu đột nhiên chạy ra.”
Liên Chức không muốn tham gia vào cuộc đối thoại giữa hai người bọn họ. Đang nhìn sâu tɾong kho hàng, nhưng một mảnh tối om cộng thêm người đàn ông ngăn cản, đương nhiên không nhìn thấy thi thể Trầm Hi. Còn muốn nhìn kỹ, bàn tay Tống Diệc Châu lại che kín mắt cô.
Bước ͼhân Tống Diệc Châu bất giác tăng nhanh.
Hoắc Nghiêu ở phía sau hắn, không nói gì.
“Hai người lại ở bên nhau?”
Tống Diệc Châu không nói gì.
Cũng không kịp đáp lại. Trước kho hàng có hơn mười chiếc xe đang dừng ở bên ngoài, Trầm Kỳ Dương vô cùng lo lắng xuống xe, rõ ràng là lái xe tới, trán anh lại tràn đầy mồ hôi nóng.
Mẹ Trầm lấm lem nước mắt được anh ôm vào tɾong ngực.
“A Dương.”
Anh nhắm mắt, nhẹ nhàng đặt tay lên lưng bà.
“Không sao đâu, mẹ.”
“Đừng nói với ông bà con.”
“Yên tâm.”
“Ba con?”
“Ông ấy đang từ nước ngoài trở về.”
Liên Chức đang ngồi trên đống cỏ để Tống Diệc Châu kiểm tra vết thương, nghe tiếng an ủi kia cô ngẩng đầu lên.
Ánh mắt bọn họ cứ như vậy thẳng tắp va chạm ở tɾong bóng đêm, anh đang trấn an mẹ Trầm, nhưng ánh mắt nhìn về phía cô nên hình dung như thế nào đây?
Giống như núi tuyết sắp có tuyết lở, bất cứ lúc nào cũng có thể vượt qua biên giới long trời lở đất.
Lần đầu tiên cô nhìn thấy sự mong manh và mất kiểm soát tɾong mắt anh.
Liên Chức không hiểu vì sao lại cảm thấy có chút chua xót, cô cong môi dưới với anh.
Hốc mắt nóng trước lại là Trầm Kỳ Dương, tɾong lòng anh đau như bị dao cắt, ngay cả mạch máu nơi cổ họng cũng căng thẳng.
Muốn ôm cô, muốn kiểm tra trên người cô xem có bị thương hay không.
Muốn hôn ánh nước nơi khóe mắt cô, bảo cô đừng khóc, muốn nói con mẹ nó anh thật vô dụng͟͟, chuyện đã xong còn tới xem náo nhiệt làm gì.
Nhưng những thứ này anh đều không làm được, ở trước mặt người khác giữa bọn họ vĩnh viễn có một khoảng cách.
Những chuyện mà anh không làm được nhưng người đàn ông khác thì có thể, chiếc Hummer năm phút trước đã dừng ở bên ngoài nhà kho, khó có thể tưởng tượng được đoạn đường này Lục Dã lái nhanh đến mức nào.
Khi bóng dáng kia lướt qua Tống Diệc Châu ôm lấy cô, ngửi thấy hơi thở quen thuộc, hốc mắt Liên Chức nhất thời tuôn ra lệ nóng.
Cảm xúc không bị cô khống chế, nhưng cũng may cô được che kín ở tɾong lồng ngực anh.
“Anh tới chậm.” Lục Dã siết chặt cằm.
Sắc mặt anh căng thẳng, môi hôn ma͙nh mẽ bên tóc mai cô.
“Không có…”
Liên Chức nghẹn ngào lắc đầu, “Anh rấtcó ích, bên tɾong còn cần anh tới thu dọn tàn cục. Anh biết em không thí¢h nhìn người chết.”
Ai nói cô không biết an ủi?
Lục Dã muốn cười, hốc mắt nóng lên.
Hiện trường như thế này Lục Dã đã gặp qua trăm ngàn lần, anh biết nhiệm vụ hàng đầu là bảo vệ hiện trường, bảo tồn chứng cứ.
Nhưng giờ phút này tất cả mọi chuyện đều thông suốt, anh chỉ biết chỉ cần đến muộn nửa giây rấtcó thể sẽ âm dương cách biệt.
Lục Dã cúi đầu xem xét vết thương của cô.
Tống Diệc Châu nói thẳng.
“Khuỷu tay cô ấy có chút bầm tím, phải bôi thuốc.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận