Chương 863

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 863

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai người đàn ông nhìn nhau một lát, giọng nói của Lục Dã căng thẳng.
“Cám ơn.”
Tống Diệc Châu rõ ràng cũng rấtcăng thẳng “Tôi không phải vì anh, câu cảm ơn này tôi không nhận được, huống chi tôi không làm gì cho cô ấy.”
Hắn đang nhớ lại trận hỏa hoạn còn chưa lan ra đồng cỏ kia, tɾong lòng nghĩ mà sợ, khó có thể tưởng tượng được hậu quả thế nào.
Giữa hai người đàn ông có mùi thuốc súng nhàn nhạt.
Nhưng lúc này bất kỳ ân oán nào cũng phải buông xuống, Lục Dã đang muốn thu hồi ánh mắt, nhưng xuyên qua phía sau Tống Diệc Châu, anh nhìn thấy có người đứng ở cửa kho hàng, nhìn chằm chằm anh không chớp mắt.
Chỗ đó quá tối, lúc đầu Lục Dã lại không để ý.
Người đàn ông đi từng bước ra ngoài, ánh đèn lờ mờ kéo dài bóng dáng anh ta, kéo trở về nhà kho tối om.
Hoắc Nghiêu ngước mắt, nặng̝ nề nhìn anh.
Một giây nhìn nhau, Lục Dã hiển nhiên đã nhớ ra đối phương là ai, cũng từng thấy tin Hoắc Nghiêu chết.
Gương mặt người đàn ông lạnh nhạt, ánh mắt âm u, Lục Dã chỉ nhìn thấy loại ánh mắt này tɾong đám tù nhân bị bắt.
Nhưng những suy nghĩ này chỉ thoáng qua, cũng không thể chiếm cứ đầu óc Lục Dã.
Anh cúi đầu nhìn Liên Chức rấtsâụ
“Anh dẫn em đi, được không?”
“… Được.”
Đi the0 còn có đội ngũ nhân viên y tế, biết được mẹ Trầm từng bị hắt xăng, họ làm kiểm tra sơ bộ cho bà, cũng lấy dung dịch vệ sinh chuyên môn súc miệng cho bà.
Nhưng đề phòng xăng thấm vào cổ họng, vẫn đề nghị lập tức đến bệnh viện rửa ruột một lần.
Vụ bắt cóc lần này liên quan đến một mạng người, đồng phạm của Trầm Hi bị cảnh sát còng vào tɾong xe, những nhân viên liên quan còn lại đều phải ghi chép.
Nghe nói Liên Chức muốn tới cục cảnh sát, mẹ Trầm gọi cô lại.
“Đi bệnh viện kiểm tra với mẹ một chút?”
Lần này trải qua sinh tử khiến tinh thần mẹ Trầm căng thẳng, bà sợ con gái không ở bên cạnh sẽ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
Liên Chức đương nhiên không muốn đi.
Cô nói việc này rấtầm ĩ, trước tiên phải đến cục cảnh sát ghi chép.
“Huống chi con thật sự không bị thương, mẹ không tin thì nhìn xem?” Cánh tay cô chống lên cho mẹ Trầm xem, miệng vết thương của cô bị che kín.
“Để chị đi đi.”
Xác nhận thi thể xong Trầm Kỳ Dương nói, “Vụ án này ầm ĩ quá, dọn dẹp sớm một chút tránh để truyền tới chỗ bà ngoại.”
Anh không nhìn cô, chỉ ngắn ngủn một câu đã đâm tɾúng tất cả băn khoăn của mẹ Trầm, bà thả Liên Chức rời đi.
Trước khi lên xe cô nhìn Trầm Kỳ Dương một cái, người đàn ông đang hút thuốc, lớn khái là cảm thấy mình đã làm chuyện gì đó rấtngốc nghếch, thoạt nhìn có vài phần suy sụp tinh thần.
Chẳng qua một giây sau anh lại nhìn sang, tɾong nháy mắt đối diện kia tɾong mắt anh như bị bao phủ một tầng sương mù, như mùa xuân trên hồ băng mỏng.
Anh biết.
Ghi chép ở chỗ nào mà không thể làm, cô tới cục cảnh sát không phải vì lí do này.
Văn phòng cục cảnh sát.
Lời khai của Liên Chức gần như kéo dài nửa giờ, có Lục Dã ở trước mặt cô rấtthả lỏng, nói ra tất cả mọi chuyện không hề giấu diếm.
Kể cả bắt đầu từ cuộc đïện thoại của Trầm Hi, uy hiếp cô sau hai mươi phút phải đến nhà kho, giữa chừng đïện thoại của cô chưa bao giờ gián đoạn, chỉ có thể dùng tin nhắn cầu cứu, tɾong lúc đó được Tống Diệc Châu hỗ trợ.
“Lúc lửa sắp cháy đến tôi và mẹ tôi, Hoắc Nghiêu lái xe vào cửa dùng bình chữa cháy dập lửa, sau đó lái xe đụng vào Trầm Hi.”
Ở đây cô gần như ăn ngay nói thật.
Có lẽ tɾong này cất giấu tâm tư xấu mà chính cô mới hiểu được, anh ta cứu cô là sự thật, rõ ràng người phải chết nhưng lại còn sống cũng là sự thật.
Cô không hiểu sao lại cảm thấy sợ hãi.
Sự tái nhợt bị Lục Dã nhìn thấy, anh đẩy một viên chocolate tới.
“Ăn một viên kẹo có lẽ sẽ khá hơn một chút.”
Liên Chức yên lặng tiếp nhận.

Bình luận (0)

Để lại bình luận