Chương 864

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 864

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“… Cảm ơn phó cục trưởng Lục.”
Cô nghiêm trang và khách khí như vậy, rấtrõ ràng là không có ý định thừa nhận quen biết anh ở nơi công cộng.
Lục Dã không lộ ra chút cảm xúc nào, chỉ “Ừ” một tiếng.
Bởi vì lo lắng cảm xúc của Liên Chức không tốt, Lục Dã đặc biệt sắp xếp cho cảnh sát nữ ghi chép lại cho cô.
Cảnh sát nữ len lén nhìn cục trưởng của bọn họ, kinh ngạc vì tại sao hôm nay khúc gỗ này cũng có tình người, trước đây dù hỏi đến nỗi đối phương cả người phát run cũng thờ ơ.
Cô đi ra ngoài nộp biên bản, khoảng mười phút.
Lúc trở về văn phòng đã trống trơn, cảnh sát nữ không để ý, tiểu thư Trầm gia có thể được người đón đi, mà cục trưởng Lục của bọn họ từ trước đến nay sẽ không ở lâụ
Thật sự không biết tɾong văn phòng trên lầu, khi cánh cửa đóng lại.
Liên Chức bị Lục Dã ôm bằng một tay, sau vài bước đã bị đè lên sô pha bên cạnh. Sô pha này là bình thường khi anh nghỉ trưa sử dụng͟͟, có chút hẹp.
Giờ phút này Liên Chức Nghiêm thật sự bị đè ở sâu tɾong sô pha, lún sâu tɾong lồng ngực anh.
Cô kìm lòng không được phát ra một tiếng kêu nhỏ, nhưng âm thanh kia còn chưa bật ra, đã bị anh nuốt vào tɾong miệng.
Anh chưa bao giờ hôn cô như vậy, gần như phát điên.
Không để lại bất kỳ khoảng trống nào, lưỡi tự do mút mát, hấp thụ nước bọt từ miệng cô, thậm chí không cho cô một khoảng trống nào để thở.
Nụ hôn này Lục Dã đã thể hiện toàn bộ sự sợ hãi không dám nói.
Cãi nhau không qua đêm, đây là kinh nghiệm của cảnh sát g͙ià tɾong cục dành cho anh. Lúc đó Lục Dã không quá để ý, dù sao lần nào cãi nhau xong đều là anh đi đưa bậc thang cho cô.
Nhưng hóa ra anh chưa từng nghĩ đến chuyện ngoài ý muốn.
Dấu vết cháy nửa phòng kia gần như khiến sống lưng anh lạnh cả người, không dám tưởng tượng nếu như Hoắc Nghiêu không tới thì cô sẽ thế nào.
Căn phòng tối đen, cả đèn cũng không mở, anh hơi khép con ngươi bị xâm chiếm bởi du͙c vọng, bàn tay cũng tiến vào sâu tɾong thân thể cô, như thể ngay cả ở khoảng cách này cũng cảm thấy không đủ.
Cả người Liên Chức rấtmềm, muốn đẩy anh ra nhưng không kìm lòng được mà bám chặt anh hơn nữa, dường như ngay cả quần áo trên người cả hai cũng trở thành chướng ngại.
Một nụ hôn kết thúc, thân áo sơ mi trắng của người đàn ông bị cô kéo xuống hai nút áo, căn phòng ngập tràn tiếng phập phồng thở dốc, hormone nam tính nổ tung.
Môi anh kề sát bên tai cô, giọng nói hơi khàn.
“Vừa rồi gọi anh là gì?”
nannan
Hơi thở của người đàn ông rót vào tai cô, thân thể dưới áo sơ mi cũng nóng, cảm giác này khiến Liên Chức sắp tan chảy.
Cô bị mút đến nỗi đầu lưỡi đau nhức, cánh tay từ chối cũng mềm nhũn vắt trên cổ anh, mắng.
“Gọi anh là Lục khốn khiếp, Lục thối tha, tức giận sẽ không để ý tới người khác, đồ xấu xa ”
Lục Dã “Anh đâu có không để ý tới em?”
“Anh có từng thấy ai thờ ơ trả lời vài ba chữ khi thấy tin nhắn của bạn gái không, người giống như anh xứng đáng độc thân cả đời.” Cô càng nói càng tức giận, giọng mũi mang the0 sự bất bình hung hăng đập vào ngực Lục Dã.
Cứ như vậy dùng tư thế thân mật ôm chặt cô, anh vẫn cảm thấy không đủ, sức lực lớn đến mức muốn khảm cô vào tɾong thân thể.
“Anh sai rồi, sau này không như vậy nữa được không?” Anh nói, “Anh cam đoan.”
Trận tranh chấp này thắng thua không biết là ai.
Trong tình cảm, có lẽ cho tới bây giờ cũng không có khái niệm này, ai yêu sâu đậm hơn thì người đó thua, đây đã là chuyện được quyết định từ trước rồi.
Cô lầm bầm mơ hồ tɾong nụ hôn của anh, như rộng lượng tha thứ cho sai lầm lớn lần này của anh.
Áo sơ mi bị vén lên, nụ hôn của anh dọc the0 cổ cô đi xuống, tay cũng chui vào khe hở sô pha đè chặt mông cô, trên dưới dùng sức như thế, ngay cả gò má Liên Chức cũng đỏ bừng, kìm lòng không được ngửa cao đầụ

Bình luận (0)

Để lại bình luận