Chương 866

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 866

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tống Diệc Châu nói hắn không làm gì.
Nhưng lúc này Lục Dã anh đang ở đâu, tay cầm tăm bông của anh run rẩy tɾong chốc lát, lại một mực không biểu hiện ra ngoài.
Tống Diệc Châu nói hắn không làm gì.
Nhưng lúc này Lục Dã anh đang ở đâu, tay cầm tăm bông của anh run rẩy tɾong chốc lát, lại một mực không biểu hiện ra ngoài.
Trong mắt anh không chút che dấu ý tán thưởng.
“Bạn gái anh thật lợi hại.”
Nghe được lời khích lệ này, ai cũng sẽ vui vẻ.
Liên Chức cười “Khen ngợi bằng miệng… Có phần thưởng gì không?”
“Có.”
Liên Chức đang tủm tỉm nhìn anh, người đàn ông lại ấn huy chương lên tay cô.
“Cái này tặng em, thưởng cho bạn nhỏ dũng cảm.”
Một bông lúa và hai ngôi sao, Liên Chức chớp chớp mắt, không thể tin được.
“Anh thăng chức rồi à?”
“Chỉ là thay mặt cục trưởng.” Lục Dã nói, “Vẫn có thể ngồi không vững.”
Thay mặt cục trưởng cũng rấttrâu bò rồi, anh mới bao nhiêu tuổi chứ.
Và…
Ánh mắt cô sáng quắc không giảm, ánh mắt nhìn anh như sói đói gặp phải thịt mỡ.
Lúc đầu Lục Dã không hiểu, nhưng đột nhiên nhớ ra điều gì đó, lơ đãng hừ ra một tiếng cười khẽ.
“Lát nữa còn phải đưa em đi bệnh viện.”
Hừ
Giả vờ đứng đắn, cô nghĩ gì vậy? Cô không nghĩ gì cả.
Nụ cười của Liên Chức chậm rãi sụp đổ, Lục Dã cúi đầu nhìn, nụ cười phóng lớn. Cô lập tức an phận, anh cũng bắt đầu nghiêm túc thay cô xử lý vết thương, ai ngờ an phận còn chưa tới hai giây, môi cô đã kề sát bên tai anh, âm thanh kêu đau càng giống như đang rên ɾỉ thở dốc.
“Ưm… Anh trai, em có chút đau, nhẹ một chút nha…”
Lưng Lục Dã nhất thời cứng đờ.
Anh cúi đầu nhìn cô, tự cho là ánh mắt rấtnghiêm khắc Liên Chức mới không sợ, ngón tay cô trượt vào dọc the0 hai nút áo hơi hở tɾong ngực anh, mở tung từng cúc áo một vuốt ve cơ bụng anh.
“Sao anh không tiếp tục bôi thuốc nữa?”
Lục Dã “…”
Anh nghiến răng, gần như là ép buộc mình dời tầm mắt đi. Nhưng một bên liên tiếp bại lui, bên kia nhất định lưu luyến đuổi the0. Liên Chức đưa tay sờ sờ yết hầu lăn lộn của anh, đầu lưỡi còn không sợ chết vươn ra liếm liếm.
Tìm đường chết
Lục Dã giữ chặt khuôn mặt cô, cúi đầu cắn cằm cô, Liên Chức “A” một tiếng kêu đaụ Cô được người đàn ông bế lên đặt ở trên bàn, có cái gì bị đụng tɾúng rơi trên mặt đất, giấy tờ và bút máy the0 đó rải rác trên sàn nhà.

Bình luận (0)

Để lại bình luận