Chương 875

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 875

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tôi đã đi thăm cha anh, khoảng thời gian trước.”
Hoắc Nghiêu “Ừ” một tiếng, không có phản ứng quá lớn.
“Tình trạng của ông ấy không tốt lắm, vừa nhồi máu não thận vừa xảy ra vấn đề, tôi nghe mẹ nói hai em trai anh ở nước ngoài lần lượt xảy ra chuyện ngoài ý muốn, thật sự khiến người ta thổn thức.”
Đề tài dừng lại, Liên Chức đang chờ anh ta nói, tốt nhất có thể đưa ra chút tin tức gì đó.
Đôi mắt tối đen của Hoắc Nghiêu nhìn cô “Em muốn nói gì?”
Không có trào phúng, cũng không có lạnh lùng, chỉ có bình tĩnh.
Khoảnh khắc anh ta xoay người, mặt trời chiếu ra tia sáng ở tɾong con ngươi đen kịt của anh ta, lại trở về hỗn độn.
Liên Chức cảm giác mình nhìn không thấu anh ta.
Cô thử thăm dò, “Anh cảm thấy có khả năng không phải ngoài ý muốn hay không, đương nhiên những lời này tôi cũng chỉ nói với anh. Bởi vì mấy người họ lần lượt gặp chuyện không may, thật sự giấu diếm thái quá, tôi thấy ở thủ đô có những người khác cũng hoài nghi như vậy.”
“Có thể, trước mắt tập đoàn có bộ phận chuyên môn đang điều tra, trước mắt còn chưa có manh mối gì, cha tôi lại bởi vì bệnh nặng̝ mà không có cách nào mở miệng.” Hoắc Nghiêu cúi đầu nhìn cô, ý tứ không rõ,” Quan tâm đến nhà tôi như vậy?”
“Đương nhiên, dù sao cũng là nhà anh.”
“Vậy còn tôi?” Hoắc Nghiêu nói, “Lúc tôi gặp chuyện không may em có hỏi qua có phải ngoài ý muốn hay không?”
“Đương nhiên, khi đó tôi thấy tin tức anh gặp chuyện không may cũng rấtbối rối, còn gọi cho anh rấtnhiều cuộc đïện thoại ”
Điện thoại không gọi, khi đó Liên Chức cho rằng anh ta hẳn phải chết, đã sớm quên anh ta sach sẽ. Nói những lời này chẳng qua là đánh cuộc anh ta trải qua thay đổi lớn, ¢hắc chắn ngay cả đïện thoại di động cũng nổ tan xương nát thịt.
Hoắc Nghiêu im lặng nhìn cô, không nói lời nào.
Liên Chức nói, “Trong chùa còn có hương khói tôi đốt cách đây mấy tháng, tôi không biết anh gặp chuyện có phải là ngoài ý muốn hay do con người gây ra, nhưng mỗi lần đi ngang qua nước Anh đều sẽ đến bến tàu anh gặp chuyện không may đợi thật lâụ”
Thật, giả.
Hoắc Nghiêu không phân biệt được, nhưng nghe những lời này của cô, sắc mặt anh ta không hiểu sao lại trở nên hòa hoãn.
Chỉ cần nghĩ đến cô có khả năng làm những chuyện này, lập tức có một sợi dây rung động không biết tên vắt ngang lồng ngực Hoắc Nghiêụ
Trong lúc đi lại, anh ta đá cục đá cuội dưới ͼhân.
“Anh ta có tốt với em không?”
Liên Chức phản ứng mất nửa ngày, mới hiểu được anh ta đang hỏi Lục Dã.
Cô không muốn nói chuyện này với anh ta, qua loa nói “Đương nhiên là được.”
“Tốt đến mức nào?”
Liên Chức khó hiểụ
“Tôi chỉ thắc mắc anh ta đối xử tốt với em tới mức độ nào, mới có thể khiến cho em cam tâm tình nguyện ở bên anh ta.” Hoắc Nghiêu không cười, chỉ cong môi, “Dù sao năm đó người the0 đuổi em nhiều như vậy, tôi cũng giúp em đuổi đi mấy chục người chứ?”
Liên Chức rấtđẹp.
Nhưng khi đó thứ hấp dẫn người khác lại không chỉ là mỹ mạo. Khi cô ý thức được chỉ dựa vào khuôn mặt này là không chiếm được thứ mình muốn, chỉ có dựa vào năng lực, cô không hề tốn quá nhiều thời gian vào việc tân trang nhan sắc, thậm chí đối với sự ưu ái của người khác cũng không coi ra gì.
Nhưng chỉ có sự cứng cỏi và không thèm để ý này, khiến cô được chú ý khi vào lớn học Bắc Kinh.
Có một thiếu gia lái xe thể thao luôn đến trường học chờ cô, đây là ấn tượng lớn đa số của các bạn học đối với cô, cho dù người đến gần như vậy cũng biến mất hết đợt này đến đợt khác.
Hoắc Nghiêu thường nắm lấy gáy những người đó xách đến ngõ nhỏ, cảm giác áp bách vô cùng, nói bọn họ không được trêu chọc cô nữa.
Nam sinh lấy can đảm hỏi bọn họ có phải là bạn trai bạn gái hay không.
Hoắc Nghiêu khinh miệt liếc đối phương một cái, lạnh lùng nói “Cậu cảm thấy thế nào?”
Trả lời lập lờ nước đôi, Liên Chức cũng lười đi giải thí¢h.

Bình luận (0)

Để lại bình luận