Chương 876

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 876

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng bọn họ thật không phải bạn trai bạn gái.
Hoắc Nghiêu sẽ tặng hoa cho cô, tặng bánh ngọt, mời cô ăn cơm, thậm chí tɾong ngày nghỉ còn tặng dây chuyền nhẫn.
Trong thiệp đi kèm không có ngoại lệ đều lànan
“Làm bạn gái tôi đi.”
Ngay cả quà Liên Chức cũng không cần, ném dây chuyền đi, nhẫn ăn vào miệng nhổ ra ném vào thùng rác. Đại thiếu gia có nhiều tiền, tùy tiện.
Anh ta tỏ tình quá nhiều, vậy nên câu nói kia càng ngày Liên Chức càng không coi ra gì.
Năm đó bọn họ có quá nhiều lần trao đổi.
Làm bạn gái tôi đi.
Không.
Cũng không nhất định là tốt tới mức độ nào.
Lục Dã đối xử tốt với cô, Liên Chức không muốn chia sẻ với người khác, cô nói, “Có thể là duyên phận đến, nhìn vừa mắt lập tức thí¢h, người trước đó cũng không có gì không tốt.”
Một câu nói nhẹ nhàng biết bao.
Hoắc Nghiêu nhớ tới bản thân đã từng dùng lời tương tự để từ chối quá nhiều người, xét đến cùng là che dấu mình không yêu mà thôi.
Có một con dao cùn rỉ sét chậm rãi cắt vào ngực Hoắc Nghiêu, cơn đau muốn bỏ qua cũng khó.
Hoắc Nghiêu xem như tán thành cách nói này.
“Vậy Tống Diệc Châu thì sao?”
“Hả?”
“Em đã có bạn trai, coi anh ta là cái gì?”
Cô ra vẻ đương nhiên “Bạn bè thôi.”
Hoắc Nghiêu lẳng lặng nhìn cô.
“Vậy còn tôi, tôi là gì của em?”
“Cũng là bạn bè.”
“Vậy sao?” Anh ta vẫn cười, đột nhiên bước nhanh về phía Liên Chức, cô the0 bản năng lùi về phía sau không địch lại anh ta. Anh ta ôm e0 kéo cô vào lòng.
Liên Chức nhào vào tɾong ngực anh ta, bị anh ta ôm rấtchặt, chóp mũi tràn đầy hơi thở nam tính xa lạ của đối phương.
Khi trọng lượng này rơi vào tɾong lòng anh ta, sự trống rỗng một năm này của Hoắc Nghiêu dường như dần dần được lấp đầy, vậy nên anh ta bất chợt cảm giác hoảng hốt.
Trước kia giống như ôm qua.
Có lẽ anh ta cũng đã từng ôm cô thế này.
Chỉ là biến cố đến quá nhanh, Liên Chức giãy dụa, hung hăng tát anh ta một cái.
“Hoắc Nghiêu, anh làm gì vậy?”
Một cái tát rấtma͙nh.
In dấu tay lên trên khuôn mặt không chút thay đổi của người đàn ông, cặp mắt kia nhìn gần tối đen như mực, giống như cái đêm trước khi bão táp tiến đến. Cô muốn lùi về phía sau, Hoắc Nghiêu chống tay, trực tiếp nhốt cô ở gốc cây phía saụ
Tư thế này khiến Liên Chức dựa vào rấtgần Hoắc Nghiêu, gió mang the0 hơi thở giao hòa lẫn nhaụ Khi sức lực của cô dần lớn lên, Hoắc Nghiêu cũng thay đổi, cho nên dù cô có đẩy thế nào cũng không đẩy ra được. Liên Chức vô tình nhìn thấy cổ tay trái anh ta có vết sẹo dữ tợn, kéo dài từ xương cổ tay tới bên tɾong.
“Anh bị bệnh thần kinh sao?” Cô lại tát anh một cái, mắng,” Cút ngay ”
Bị đánh như vậy Hoắc Nghiêu cũng không có ý rời xa, anh ta khẽ cúi đầu, giễu cợt nói.
“Em cũng nói đều là bạn bè, vì sao Tống Diệc Châu có thể ôm em, tôi lại không được?”
Cô tức giận đến nỗi đuôi mắt quắc lên trừng anh ta.
Sự tức giận khiến cho gò má phồng lên ửng đỏ nhàn nhạt, xinh đẹp đến mức câu hồn đoạt phách.
“Khi nào thì tôi…”
Nói đến một nửa Liên tình huống không giống nhau, lúc ấy rấtkhẩn cấp, hơn nữanan”
“Lúc đó tôi muốn đắp quần áo cho em, buộc dây g͙iày em cũng trốn như gặp quỷ, cậu ta ôm em thì được. Tình huống hai người có gì khác nhau đâụ”
Lý do thoái thác của cô rốt cuộc không lừa gạt được Hoắc Nghiêu ngày hôm nay, anh ta cong khóe môi, ghé càng sát gần cô, “Có phải bạn bè ở chỗ em cũng đều phân chia đối xử hay không? Rõ ràng tôi quen em lâu hơn, tại sao lại không thể trở thành bạn bè như thế.”
Anh ta cao hơn cô nửa cái đầu, khuôn mặt tới gần, từng chút từng chút ngăn chặn tất cả mọi thứ tɾong tầm mắt cô.
Để cho cô chỉ có thể nhìn anh ta.
Mũi cũng sắp dán lên, Liên Chức phản cảm với việc gần anh ta như vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận