Chương 889

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 889

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Động tác đó còn nhanh hơn cả xả nước.
Liên Chức rõ ràng biết khúc mắc của anh ở đâụ
“Sao anh hẹp hòi như vậy, Trầm Kỳ Dương ”
Cô đi nhéo mũi của anh, hai bên vốn chỉ cách nhau một bộ quần áo, tɾong lúc nhũ thịt và lồng ngực ma sát hô hấp của anh chợt sâu hơn, anh ôm e0 của cô hôn rấtdữ dội, bàn tay vuốt ve qua nơi nào thì nơi đó càng thêm nóng bỏng.
Liên Chức nâng mặt anh, ánh mắt này nên hình dung như thế nào, ít nhất hiện giờ Trầm Kỳ Dương nhìn không hiểụ
“Sau này chỉ cần anh không buông tay tôi, tôi cũng vậy.”
Anh siết chặt cánh tay như thề thốt.
“Sẽ không bao giờ có một ngày như vậy.”
Anh quyết định đi quân đội, Liên Chức cũng có con đường mình phải đi.
Viện kiến trúc nước ngoài đã bắt đầu bắt tay vào trang trí, nói chuyện từ xa vài lần, không có vấn đề gì quá lớn. Mà thiết kế thư viện tɾong nước vẫn luôn trì trệ không có tiến triển, ý kiến của viện thiết kế và bọn họ khác nhau một trời một vực, hai bên thiết kế tranh chấp không ngừng, lần hợp tác này phỏng chừng không có khả năng lắm. Trường học và chính phủ cuối cùng quyết định chọn thời gian khác để nghe ý tưởng thiết kế của họ.
Tổ 2 thiết kế Á Tân đang tɾong quá trình chuẩn bị, Lưu Hạo Cần lại báo cho Liên Chức biết mấy ngày nay Vương Mãnh luôn mời lãnh đạo các ban của trường học ăn cơm, lớn khái là có ý hối lộ trước.
Chơi trò gì vậy, Liên Chức yên lặng oán thầm.
Lưu Hạo Cần “Chúng ta có nên làm như vậy không?”
Liên Chức không nói gì, nếu mở cái đầu hối lộ này thì về sau sẽ không thu được.
Cô hỏi “Tối nay ông ta mời khách ở đâu?”
Lưu Hạo Cần báo một chỗ.
Liên Chức còn chưa kịp phản ứng, đïện thoại đã vang lên, Lục Dã vừa vặn ở gần đây, nói dẫn cô đi ăn cơm.
Nhưng mà vừa ra khỏi công ty, còn chưa nhìn thấy Lục Dã, ngay đối diện đài phun nước xoay tròn, cô nhìn thấy Hoắc Nghiêu dựa vào Ferrari.
Cuối thu, anh ta diện một thân đen kịt tựa vào nơi đó, không hiểu sao lại làm cho người ta không dám tiếp cận.
Mấy ngày nay anh ta thường xuyên đến công ty tìm cô, chỉ là Liên Chức không phải ra ngoài thì đều ở trang viên, mỗi lần đều bỏ qua.
Hiện tại đối diện, đôi mắt kia của anh ta mang the0 tính xâm lược, khóa chặt cô lại.
Cô không kịp lùi lại, Hoắc Nghiêu đã bước nhanh về phía cô, nắm chặt cổ tay cô, nắm rấtchặt.
“Làm gì vậy?” Liên Chức kéo thế nào cũng không được, “Buông ra.”
Đầu đường người đến người đi, ánh mắt anh ta vẫn khóa chặt cô.
“Đói bụng không, có muốn đi ăn chút gì không?”
Một bụng tức giận của Liên Chức cũng không có chỗ phát tiết.
“Ăn cái rắm Anh điếc sao, tôi bảo anh buông ra.”
Bọn họ từng qua lại với nhau ở thủ đô một năm, nhưng sau khi gặp lại Liên Chức thậm chí sắc mặt tốt Liên Chức cũng không cho anh ta.
Ánh mắt Hoắc Nghiêu rõ ràng thoạt nhìn lạnh như vậy, nhưng nửa điểm không tức giận với cô, ánh mắt anh ta dời đi nơi khác, giọng nói cũng thấp, giống như đang chịu thua.
“Ngày đó… tôi đã sai.”
Liên Chức sửng sốt.
Anh ta nói gần một năm không gặp cô cho dù là khuôn mặt quen thuộc cũng sẽ có phản ứng, huống chi là bạn tốt như vậy, tɾong nhà mới phát sinh nhiều chuyện, anh có chút không phản ứng kịp, không nên nổi giận với cô.
Nếu không phải ở bên cạnh anh ta còn hữu dụng͟͟, ai mà thèm phản ứng.
Liên Chức sĩ diện nói “Không phải không nổi giận, anh biết mình sai chỗ nào sao?”
Hoắc Nghiêu không nói lời nào.
“Sau này anh không thể tùy tiện chạm vào tôi nữa, anh có thấy bạn nào ghé sát vào nhìn đối phương không? Ôm cũng không được.”
Hoắc Nghiêu cúi đầu “Ừ” một tiếng.
Liên Chức chỉ vào cổ tay, hung hăng nói “Bây giờ lập tức buông tay ra Đi đâu tìm tật xấu này vậy.”
Cả năm nay không ai dùng giọng điệu này nói chuyện với Hoắc Nghiêu, nhưng anh ta buông lỏng.
Xúc cảm trơn nhẵn hơn so với tơ lụa còn lưu lại ở ngón tay, ngón tay anh ta khép lại, nhịn không được cong môi dưới.

Bình luận (0)

Để lại bình luận