Chương 891

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 891

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Hồi trung học tôi từng the0 đuổi Liên Chức.” Lục Dã không nói thẳng, ngược lại nhìn Liên Chức, ánh mắt có một chút ý cười, “Chỉ là lúc ấy cô ấy không để ý đến tôi.”
Liên Chức không phục “Này này này, cũng không đến mức không để ý chứ.”
“Ừ, lúc từ chối vẫn nói rấtnhiềụ”
Liên Chức “…”
Giữa hai người bọn họ tựa như có một tấm màng ngăn cách với thế giới bên ngoài, cũng không cần người ngoài tham gia.
Hoắc Nghiêu chú ý tới cô gắp một miếng ớt xanh, rụt rè cắn một miếng rồi hơi nhíu mày, tự động đưa cho người đàn ông bên cạnh, danh chính ngôn thuận coi anh như thùng rác. Mà Lục Dã cũng không giận, thuận the0 tự nhiên bỏ vào miệng.
Chồng tôm nho nhỏ kia là anh bóc cho cô.
Anh ta cứ nhìn chằm chằm bọn họ, thời gian cũng đủ để Lục Dã phát hiện.
Hoắc Nghiêu không có ý cười cong môi dưới “Cho nên bây giờ xem như đạt được mong muốn, chúc mừng.”
Người này chúc mừng cũng là âm dương quái khí.
Liên Chức cũng học ngữ khí của anh ta nói “Nhắc tới anh cũng đã lớn tuổi rồi, lần tới có thể dẫn một cô gái tới đây gom đủ bốn cái ghế, có việc làm cũng sẽ không quan tâm chuyện của người khác.”
Hoắc Nghiêu cười khẽ một tiếng, xem như tán thành cô nói tuổi không nhỏ.
Anh ta nhìn ra ngoài cửa sổ, sau đó ngược lại nhìn Liên Chức, ngoắc ngoắc “Thế nào, em muốn giới thiệu cho tôi à?”
“Thích loại nữ sinh nào?”
Lục Dã nhận lấy lời này, thanh thản cười cười “Cục cảnh sát và viện kiểm sát có rấtnhiều cô gái tốt, tôi có thể làm Nguyệt Lão.”
Được…”
Hoắc Nghiêu lười biếng đặt tay lên lưng ghế, nói như thật, “Tính cách bướng bỉnh, cố chấp, nhắm chuẩn cái gì không có được sẽ thề không bỏ qua, vì một công việc và dự án có thể làm suốt đêm.”
Anh ta cúi đầu không nhìn ai, không biết nhớ tới cái gì, vẫn cong môi dưới.
“Bề ngoài kiên ℭường thoạt nhìn ai cũng đánh không ngã, thực tế thí¢h trốn đi len lén khóc nhè, cho rằng cô ấy rấtma͙nh mẽ, kỳ thật không phải như vậy, chỉ là không có ai che chở.”
Tên khốn.
Anh ta con mẹ nó quá khốn nạn, biết rõ lúc ban đầu cô bị Trầm Hi chèn ép thảm như vậy, anh ta vẫn vì chút tâm tư xấu xa kia muốn dẫn cô tiến vào cái vòng luẩn quẩn này.
Lúc ở Dung Thành anh ta thật sự không quan tâm đến cô, khi anh ta gặp tai nạn xe cộ cô ở bên cạnh anh ta, cổ vũ anh ta đứng lên, nhưng anh ta chưa từng hỏi qua một câu, gặp lại Trầm Hi cô nhất định rấtđau khổ đúng không.
Cho nên quả là ông trời có mắt.
Liên Chức uống một ngụm nước, từ đầu đến cuối đều giống như nghe chuyện xưa của người khác, không có một chút cảm xúc nào.
Anh ta bổ sung nói, “Không hiểu được cách xuống nước, cho dù là cô ấy sai cũng phải là người khác cúi đầu chịu thua… Mặt khác còn phải biết mắng người, lời nói luôn ẩn ý có thể khiến người khác tức điên, tɾong bụng tưởng chừng như có cả bồ dao găm…”
The0 từng câu từng chữ của anh ta, Lục Dã nhìn anh ta chằm chằm, ánh mắt đen như mực, im lặng đáng sợ.
Hoắc Nghiêu nói xong vừa ngước mắt lên, ánh mắt hai người đàn ông cứ như vậy chạm vào nhaụ
“Người tôi thí¢h sẽ h0àn toàn trái ngược với tính cách này…” Anh ta nở nụ cười, chậm rãi bổ sung, “Bên cạnh cục trưởng Lục không biết có hay không?”
Lục Dã không nói lời nào.
“Sao lại bày ra vẻ mặt này?” Ánh mắt Hoắc Nghiêu trở nên ý vị thâm trường, “Chẳng lẽ anh cho rằng tôi nói Liên Chức?”
Liên Chức muốn chửi thề “Tôi cũng sẽ không tự kỷ như vậy ”
Lục Dã bóc tôm xong bỏ vào tɾong bát Liên Chức, cố tình vạch trần, “Đúng vậy, tɾong nháy mắt tôi thật sự nghĩ anh nói cô ấy.”
Ngón tay Hoắc Nghiêu gõ nhẹ lên bàn “Phải thì sao?”
Hai người đàn ông nhìn nhau, mắt Lục Dã đen như mực, chứa đựng áp lực sâu sắc.
“Vậy không được, bạn gái của tôi ai cũng không thể nhớ thương.”
Chờ Trịnh Bang Nghiệp tới thăm Trương Kỳ Anh lần thứ ba, sự đề phòng của bà rõ ràng giảm đi không ít.

Bình luận (0)

Để lại bình luận