Chương 896

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 896

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tâm trạng không tốt sao, vì sao vậy?”
Thật ra Liên Chức chỉ đang trần thuật lại, không có biểu đạt nỗi lòng.
Nhưng sự nhạy bén của người đàn ông vượt xa tưởng tượng của cô, có thể cảm nhận được cảm xúc của cô từ những câu chữ.
“Không có Đừng lãng phí đầu óc của anh nghiên cứu tôi.” Liên Chức buồn bực nói, “Tống tổng, buổi trưa anh đặc biệt gọi đïện thoại cho người ta, nếu tôi còn đang nghỉ ngơi bị anh đánh thức mới gọi là tâm tình không tốt.”
Tống Diệc Châu cười khẽ một tiếng.
“Lỗi của tôi, hiện tại bồi tội được không?”
Liên Chức hừ một tiếng, mới không thèm đó.
“Tìm tôi làm gì?”
Tống Diệc Châu hỏi cô thiết kế thư viện tiến triển như thế nào.
“Tôi nghe được một ít lời đồn, dường như viện thiết kế muốn gạt bên em ra khỏi công trình lần này?”
Hắn cũng không làm tɾong ngành kiến trúc này, Vương Mông làm những chuyện kia nếu không phải hắn đặc biệt đi hỏi thăm, làm sao có thể truyền tới tɾong tai hắn.
Liên Chức “Ông ta nghĩ hay lắm ”
Tống Diệc Châu nghe cô nói như thể không để tɾong lòng.
“Em tính toán như thế nào?”
Liên Chức vốn không định nói với hắn, chuyện không nắm ¢hắc bình thường cô sẽ không để lọt gió, nhưng hình như thói quen trêu chọc Tống Diệc Châu nhiều hơn.
“Tống tổng có nghe nói qua viện trưởng Trịnh Phong Miên không?”
“Tất nhiên.”
Viện trưởng đầu tiên của Mỹ từ khi thành lập tới nay, dồn hết tâm huyết nửa đời người vào từng cọng cây ngọn cỏ. Trước đây học viện mỹ thuật có một đoạn đường mưa đầm lầy, ông dẫn học sinh sửa đường và trồng hoa đào. Dùng lời của ông mà nói, tất cả ý tưởng về cái đẹp đều không bằng thực tiễn, vì thế sau này học viện mỹ thuật có ý tưởng vẽ nguệch ngoạc của sinh viên, bảo tàng mỹ thuật lập thể.
Địa vị của ông ở học viện mỹ thuật có thể tưởng tượng được, sau này có vô số viện trưởng đều là học sinh của ông.
Tống Diệc Châu hỏi “Em định bắt đầu thuyết phụcông ấy?”
“Ngẫm lại thôi.” Vị viện trưởng này tuổi trên chín mươi không nói, đã là trạng thái nửa thoái ẩn, phỏng chừng cũng rấtkhó gặp mặt được ông.
Tống Diệc Châu nói “Tôi biết gần đây ông ấy sẽ tham dự bữa tiệc của cháu gái của một người bạn tốt.”
“Đúng Cho nên tôi đã lấy được thư mời sinh nhật cháu gái Phương gia thông qua mẹ.”
Tống Diệc Châu im lặng nửa khắc, nhất thời bật cười.
Liên Chức “Thế nào?”
“Không có gì.” Tống Diệc Châu nói, “Chỉ là cảm thấy em lợi hại hơn tôi tưởng tượng một chút.”
Hai má Liên Chức có chút nóng.
Là bởi vì được khen, ai mà chẳng vẫy đuôi vui vẻ khi được khen chứ.
Lúc này đèn văn phòng ngoài cửa kính dần dần sáng lên.
Nhân viên sau khi tỉnh ngủ khóe mắt nhập nhèm, ở giữa ô vuông pha trà nói chuyện phiếm cho hết buồn ngủ.
Tống Diệc Châu còn muốn nói gì đó, đột nhiên ống nghe giống như bị bịt kín, nhưng tiếng ho khan trầm thấp vẫn thỉnh thoảng truyền đến.
Liên Chức sửng sốt.
“Tống tổng, anh…”
“Không sao, chỉ bị cảm một chút thôi.”
Hắn nói hời hợt một câu, Liên Chức cũng rấtkhó tưởng tượng hắn bị bệnh sẽ là trạng thái gì, lớn khái là thói quen hắn liên tục thay đổi, hoặc là cô dành sự chú ý trên người hắn quá ít.
Liên Chức ảo não vì sự thất thần tɾong nháy mắt đó của mình.
“Tôi đâu có hỏi anh thế nào.”
“Vậy sao?” Tống Diệc Châu thấp giọng, “Tôi tưởng em quan tâm tôi.”
Ánh mặt trời từ cửa sổ thủy tinh chiếu vào, rõ ràng cách cửa sổ lụa, Liên Chức đột nhiên cảm thấy nóng. Cô không nói.
Tống Diệc Châu cũng không dừng lại quá nhiều ở đề tài này.
“Tôi nhớ em thí¢h ăn ngọt.”
Chủ đề nhảy vọt quá nhanh, Liên Chức cảm thấy khó hiểụ Lúc này cửa phòng làm việc bị gõ vang, nhân viên ra dấu tay, có vẻ rấtkinh ngạc, Liên Chức nhìn không hiểu, vội vàng cúp đïện thoại của Tống Diệc Châụ
Đi đến phòng trà nước và khu nghỉ ngơi, đã sớm có rấtnhiều nhân viên vây quanh ở đây, nhân viên bán hàng hết đợt này đến đợt khác, mang đến trà bánh từ khách sạn Waldorf năm sao nổi danh nhất thủ đô, chỉ bán lẻ từng món đã là mấy ngàn tệ, càng đừng bàn tới toàn bộ công ty.

Bình luận (0)

Để lại bình luận