Chương 900

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 900

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nhớ rõ, mấy năm trước chúng ta đã gặp qua tɾong trang trại rượu ở ngoại ô Dung Thành.”
“Cũng đúng, khi đó hình như là A Nghiêu dẫn cô tới.”
“Đúng vậy.”
Có một số việc Trương Dịch đã quên, ví dụ như lần đầu gặp mặt tɾong lòng ngứa ngáy khó nhịn, vì thế đề xuấttrao đổi bạn gái.
Nhưng niềm vui của cuộc sống được tân trang lại mỗi ngày, ai sẽ nhớ được nét bút hời hợt
đó.
Cậu ta quên, nhưng có người nhớ, nhớ rõ chuyện vô liêm sỉ cậu ta đã làm.
Hàm Hoắc Nghiêu căng cứng, quay sang nhìn chỗ khác.
“Có muốn cùng đi uống một ly không?”
Trương Dịch ra hiệu cho cô nhìn một góc, “Yên tâm, chúng tôi chỉ đến để thư giãn, cùng lắm
thì để A Nghiêu làm người chắn hoa đào cho cô.”
Gần một nửa số người tɾong bàn cô đã từng gặp qua.
Đều là bạn xấu của Hoắc Nghiêu, nói đến năm đó ở thủ đô Hoắc Nghiêu đã rấtlâu không
liên lạc với đám người này, bây giờ lại vì cái gì.
Cô không nói.
Hoắc Nghiêu bên cạnh mở miệng nói “Đi ngồi một chút không? Uống nước trái cây cũng được.”
Liên Chức cúi đầụ
“Được.”
Bởi vì thái độ của mấy người đàn ông khi cô đến lập tức thay đổi lớn, nào còn dám có nửa phần
lỗ mãng.
Rượu rút hơn phân nửa, còn ra dáng mang đồ ăn vặt hoa quả lên, hút thuốc cũng nhận
được ánh mắt Hoắc Nghiêu ý bảo dập tắt tɾong gạt tàn thuốc, trước sau tương phản lớn như vậy, các cô gái đi cùng đều lặng lẽ đánh giá Liên Chức.
Thời gian mấy người đàn ông nói chuyện phiếm, Liên Chức vô tình nghe lọt vào tai.
Hiện giờ người thừa kế Hoắc thị là Hoắc Nghiêu, nghe ý của anh ta thì tựa như vô tình thừa kế.
Cũng đúng, đời trước anh ta gần như khoét rỗng toàn bộ tập đoàn, sau đó lấy giá mười đồng bán
cả tập đoàn đi.
Khoản tiền này đủ tiêu xài mấy đời, khoản tiền lớn, Hoắc Nghiêu xuấtngoại, mấy mạng người Hoắc gia nếu thật sự giấu sau lưng anh ta, sợ là càng khó tra.
“Sau này anh có định ra nước ngoài phát triển không?” Liên Chức hỏi.
Trong quán bar từ từ mở bài hát tiếng Quảng, giọng cô lại rấtnhỏ, Hoắc Nghiêu không nghe
rõ.
“Cái gì?”
Anh ta hạ thấp tai ghé ở bên môi cô, Liên Chức lại hỏi lần nữa.
“Dù sao phần lớn sản nghiệp của Hoắc thị đều ở nước ngoài, sau này anh sẽ xuấtngoại sao?”
Hoắc Nghiêu nghe rõ, anh ta lập tức duy trì khoảng cách này nhìn cô.
“Em muốn tôi ở tɾong nước hay ở nước ngoài?”
Liên Chức nhún vai “Thế nào, chẳng lẽ do tôi định đoạt?”
“Em không biết?”
Khoảng cách đột nhiên kéo gần lại vì động tác vừa rồi của người đàn ông, khi người đàn ông nói chuyện khí nóng phất qua khuôn mặt của cô, vòng xoáy tɾong tròng mắt màu đen phảng phất như muốn hút cô vào.
Liên Chức kéo xa khoảng cách, không nói lời nào.
Cô nhấp một ngụm rượu, ánh mắt vô tình rơi vào cô gái bên cạnh, ăn mặc mát mẻ, cười
như một đóa hoa.
Liên Chức đang muốn dời đi, lại chú ý tới tɾong túi áo khoác của cô mơ hồ có bao thuốc tɾong suốt.
Cô nhìn vài giây mới phản ứng đây là cái gì, nhất thời nhướng mày.
Cô gái này lá gan rấtlớn.
Loại thuốc này là một loại thuốc kích thích, uống vào vô tri vô giác, cho đến khi cảm giác say dần mới có xu thế phát tác du͙c vọng, lúc phát tiết sẽ không có gì khác biệt với cầm thú.
Cô ta muốn đánh thuốc mê ai?
Ánh mắt Liên Chức lặng lẽ thăm dò một vòng trên bàn, mấy người đàn ông đang ngồi cho dù kém cũng là phú nhị lớn, tựa như ai tɾúng chiêu với cô ta mà nói đều là thu hoạch, ngược lại bất chấp tất cả.
Ngón tay cô nhẹ nhàng gõ lên vách ly, ánh mắt giống như nước mát tɾong ly, ngón
tay lặng lẽ thăm dò, cầm viên thuốc vào lòng bàn tay.
….
Hơn phân nửa người tɾong hội trường Liên Chức cũng đã gặp qua, có một vị nam sĩ tự giới thiệu với Liên Chức, cô nói.
“Lúc trước tôi đã từng gặp anh, anh tên là Du…”
Người đàn ông cười “Du Thụy, Trầm tiểu thư, tôi nhớ rõ tên cô, gọi Liên Chức phải không?”
“Phải, xin lỗi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận