Chương 914

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 914

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ông quay đầu nhìn Liên Chức, “Người bạn của cô ở cô nhi viện kia, nhưng hình như đối phương đã an nghỉ dưới lòng đất, đáp án này có phải chỉ có đào ra mới biết được hay không. Sự việc đến điểm này không khỏi có một phiên bản chuyện xưa khác hình thành, có lẽ đối phương mới thật sự là thiên kim Trầm gia, mà sau khi biết được thân phận của đối phương cô lựa chọn giết mà thay thế, cô cảm thấy câu chuyện này hợp lý không?”
Giết người phải giết từ tâm.
Khi Liên Chức học lớn học đã biết luật sư là loại người máu lạnh nhất, nhưng nhận thức của cô rõ
ràng còn lâu mới đủ, ông g͙ià trước mặt này đã lăn lộn hơn nửa đời người, nhìn quen lòng người dễ thay đổi. Bắt thóp cô giống như túm gáy một con chuột.
“Muốn gán tội thì sợ gì không có lý do.” Liên Chức cười lạnh, “Luật sư Trịnh đã có suy đoán, còn cần tôi giải đáp nghi vấn cho ông sao? Ông có hoài nghi thì có thể báo cho thiên hạ biết, ông xem bọn họ tin ông hay tin tôi.”
Nhưng cô rõ ràng không có bình tĩnh như mình biểu hiện, thậm chí cổ họng còn khô khốc, lòng
bàn tay đều bị bóp ra vết máụ
Có chút chuyện ngoài ý muốn tới bất ngờ không kịp đề phòng, thậm chí cô không có đủ thời gian
ứng phó.
Trịnh Bang Nghiệp nhìn cô một lúc lâu sau cười nói “Đương nhiên, lúc ông Trầm còn sống tôi còn giúp ông ấy xử lý qua vài lần án tử, tự nhiên không có khả năng trơ mắt nhìn huyết mạch của gia tộc ông ấy bị người khác hãm hại, cô đoán xem cô sẽ bị phán như thế nào? Gánh trên lưng mấy cái mạng người còn âm thầm giở thủ đoạn, sợ là cả đời này cô sẽ không thấy được ánh Mặt Trời bên ngoài.”
Ông am hiểu nhất là giết người giết từ tâm, dùng lời nói bình thản tùy ý khiến đối phương sụp đổ, nói
xong lời cuối cùng Trịnh Bang Nghiệp xoay chuyển, “Nhưng trước đó tôi còn có một con đường khác cho cô chọn.”
Liên Chức cắn chặt răng không nói lời nào.
“Trung Đông hoặc là Châu Phi cô tùy tiện chọn một quốc gia, đêm nay tôi sẽ dùng hộ chiếu giả lặng lẽ sắp xếp cho cô ra nước ngoài, mà tối nay sẽ xuấthiện tai nạn xe cộ hoặc là hỏa hoạn, thân phận Trầm Tư Á này sẽ táng thân tɾong đó, mãi mãi cũng không trở về.”
“Đương nhiên cô cũng không có khả năng trở về nước, tôi sẽ sắp xếp người trông chừng cô từng giây từng phút, để cô không có khả năng đi hại Hoắc Nghiêụ”
Xuất ngoại? Ông xác định là xuấtngoại?
Liên Chức nhìn khuôn mặt giả dối của ông, cười lạnh nói, “Luật sư Trịnh, sợ là ông sẽ giam cầm tôi phải không? Sự nghiệp và tự do của tôi đều bị hủy hoại chỉ tɾong chốc lát, ông thật đúng là biết suy nghĩ thay tôi.”
“Ông từng câu từng chữ giả nhân giả nghĩa là thay mặt chính nghĩa, Hoắc Kế Sơn và anh em Hoắc Xương hiện giờ nằm ở trên giường ông có dám cam đoan không có bút tích của ông và Hoắc
Nghiêu không?”
“Đó là do bọn họ chết chưa hết tội, mà con đường tôi để lại cho cô, cũng tốt hơn gấp trăm lần so với cô đưa Hoắc Nghiêu vào chỗ chết.”
Sắc mặt Trịnh Bang Nghiệp đột nhiên
trầm xuống, “Cô mãi mãi cũng không tưởng tượng ra một năm nay nó đã trải qua những chuyện gì, mẹ ruột gặp nạn, cha phản bội, ngay cả cô gái mình tâm tâm niệm niệm cũng đem lòng hận thù muốn giết nó, cô có nghĩ tới khi nó biết tất cả đau khổ này không?”
Hốc mắt Liên Chức đỏ lên, “Không đề cập đến những chuyện đó không liên quan đến tôi,
cho dù là như vậy cũng đúng, anh ta đáng bị trừng phạt, là cái giá vì anh ta tùy ý làm bậy, là hậu
quả anh ta không coi mạng người khác là mạng người, là ông trời có mắt khiến anh ta đời này
không được sống tốt.”
Khống chế hận ý cũng cần chết lặng, cần ngày qua ngày nhẫn nại tự nói với mình còn nhiều thời gian, phải nhẫn nại Phải nhẫn
Nhưng ban đầu sống lại bao nhiêu ngày đêm, cô đều nghĩ tới muốn cùng bọn họ đồng quy vu tận.
“Đối với ông Hoắc Nghiêu là người bị hại, nhưng với tôi anh ta không phải, những việc anh ta làm nửa đời trước xứng đáng với kết cục của anh ta bây giờ, với tôi mà nói không đủ thỏa mãn chính là anh ta không cùng với mẹ ruột của mình cùng nhau chôn xuống sông, bây giờ còn có cái mạng ở bên ngoài nhảy nhót, cho nên quả nhiên là tai họa sống ngàn năm “

Bình luận (0)

Để lại bình luận