Chương 921

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 921

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Làm xong tất cả trình tự, Lục Dã tiễn Liên Chức ra cửa.
Mẹ Trầm đang chờ phòng nghỉ, sở tỉnh bên cạnh đang hàn huyên với bà, sau khi bọn họ đi ra, mẹ Trầm liếc mắt một cái lập tức nhìn thấy Lục Dã phía sau Liên Chức.
Lục Dã mím môi “Trầm phu nhân.”
Mẹ Trầm cười nhạt nói “Mọi người vất vả rồi.”
Nếu không phải thời gian đặc biệt, bà có rấtnhiều lời muốn tâm sự với cậu trai này, nhưng cũng hiểu được thời điểm không thí¢h hợp.
Xảy ra loại chuyện này, toàn bộ sở công an quả thật vô cùng bận rộn, Lục Dã suốt đêm bị gọi về thủ đô, lại là người phụ trách chủ yếu của án kiện lần này, anh vẫn còn rấtnhiều chuyện cần xử lý.
Mẹ Trầm và Liên Chức sau khi lên xe.
Mẹ Trầm nói “Đêm đó ánh sáng không tốt lắm, nhìn gần người đàn ông này rấtliêm chính, đều nói tâm sinh tướng. Cậu ấy trời sinh đã thí¢h hợp với nghề cảnh sát.”
Liên Chức nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng.
Trước kia khi nghe lời đánh giá này cô nhất định sẽ cười tɾong lòng, hiện tại lại có chút không biết làm thế nào. Cảnh sát, chính nghĩa, những từ ngữ này đều bắt đầu đi ngược lại với hành vi hiện tại của cô.
Điện thoại di động đột nhiên kêu tít tít hai tiếng, Liên Chức cầm lên nhìn, là Lục Dã gửi tới.
Buổi tối bận rộn xong anh tới đón em?
Liên Chức trả lời.
Được.
Maybach cũng không có lái về trang viên Tử Kinh, mà là lái về biệt thự của Trịnh Bang
Nghiệp.
Bóng cây như cái ô lớn, ánh mặt trời rực rỡ, lưng Liên Chức lại kìm lòng không được đổ mồ hôi lạnh, một bước này sớm muộn gì cũng phải đi.
Trịnh Bang Nghiệp không kết hôn không có con cái, tất cả hậu sự đều do nhà nước quản lý.
Người lui tới phúng viếng nối liền không dứt, tɾong ảnh chụp phóng lớn trước linh đường, Trịnh Bang Nghiệp ý cười dịu dàng, nụ cười này làm cho Liên Chức nhìn đến sởn gai ốc, nụ cười này tối hôm qua còn vào tɾong giấc mơ của cô, chất vấn cô vì sao muốn hại Hoắc Nghiêụ
Liên Chức đầu váng mắt hoa, trên tay được thả hai bó hoa cúc, cô ngước mắt nhìn lại, Tống Diệc
Châu diện một thân âu phụcmàu bạc có độ bão hòa thấp đứng trước mặt, dùng cằm ra hiệụ
“Đi tặng cho Trịnh lão tiên sinh hai bó hoa.”
Buổi sáng hắn thẩm vấn xong đã sớm tới, suy đoán Liên Chức sớm muộn gì cũng sẽ đến đây, vì thế vẫn không đi.
Nói thật, sắc mặt bình tĩnh trước sau như một của người đàn ông làm cho cô cũng không thể không bội phục̶, ngoại trừ ngoài ý muốn ban đầu khi vừa phát hiện, hắn chưa từng hoảng loạn, sau đó lập tức một giọt nước cũng không lọt.
Trước kia cô cảm thấy hắn dối trá, nhưng trụ cột tinh thần chính là phải như vậy, khi đối mặt với sự lung lay sắp đổ bất cứ lúc nào cũng có thể bại lộ, có một cái cây đầy rễ khó gỡ chui vào bùn đất, vững vàng bắt lấy cô.
Tâm trạng Liên Chức ổn định hơn một chút, cô đặt hoa ở trước linh đường Trịnh Bang Nghiệp, đồng thời khuyên nhủ an ủi mẹ Trầm đừng khóc.
Phòng lớn như vậy trái phải cũng không thấy Hoắc Nghiêu, mẹ Trầm hỏi qua người giúp việc mới biết anh ta ở lầu hai.
Lúc bà và Liên Chức lên lầu, Hoắc Nghiêu đang ngồi bên hồ cá lầu hai, nơi này là nơi Trịnh
Bang Nghiệp yêu thí¢h nhất, cũng là nơi bọn họ trao đổi nhiều nhất.
Trịnh Bang Nghiệp luôn luôn đối xử với Mạnh Lễ Hiền như em gái ruột, sau đó biết con trai ruột của bà còn sống, tự nhiên cũng toàn tâm toàn ý đối đãi, hiện giờ ông cụ vừa đi, mẹ Trầm có thể tưởng tượng được Hoắc Nghiêu sẽ chịu đả kích lớn cỡ nào.
Người giúp việc nhỏ giọng nói hiện tại thiếu gia Hoắc gia cũng không ăn bất cứ thứ gì. Mẹ Trầm đến gần khuyên anh ta nén bi thương, để cho ông cụ an tâm đi hết đoạn đường cuối cùng.
Hoắc Nghiêu ngoại trừ phản ứng ban đầu thì không có phản ứng quá lớn, khe rãnh đen nhánh
kéo dài dưới mí mắt anh ta, anh ta cái gì cũng không nói, chỉ nhìn ao cá xa xa.
Nhưng tɾong mắt không hề có ánh sáng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận