Chương 922

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 922

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lúc sắp rời đi, cổ tay Liên Chức bỗng nhiên bị anh ta dùng sức nắm chặt.
“Ngồi lại một chút?”
Giọng anh ta khàn đến dọa người.
Nghe được mẹ Trầm và Liên Chức cũng vẫn còn kinh hãi.
Đại khái Hoắc Nghiêu và con cái của nhà bà cũng không kém nhau bao nhiêu tuổi, lại nghĩ đến số phận của anh ta nhiều thăng trầm, khó tránh khỏi sinh ra vài phần lòng trắc ẩn.
Bà ra ngoài để lại không gian cho bọn họ, Liên Chức ngồi xổm trước mặt anh ta, nhẹ giọng
nói “Hoắc Nghiêu, anh nén bi thương.”
Hoắc Nghiêu nghiêng đầu nhìn cô.
Cái nhìn đầu tiên sau khi vào phòng, râu ria anh ta xồm xoàm rấttiều tụy, con ngươi bởi vì sắc
mặt tái nhợt ngược lại đen đến đáng sợ.
Liên Chức không dám nhìn thẳng vào anh ta quá lâu, sợ bị nhìn ra gì đó. Từ tɾong hộp thức ăn người giúp việc bưng vào, cô cầm lấy sữa và bánh mì đặt ở tɾong tay anh ta.
“Tôi và Trịnh tiên sinh tuy rằng trước sau chỉ có duyên gặp mặt một hai, nhưng cũng có thể
tưởng tượng ông ấy là một người rấthiền lành. Xảy ra loại chuyện này ai cũng không muốn, nhưng đối với người còn sống mà nói vẫn còn một đoạn đường rấtdài phải đi.”
Cô nói, “Tôi vẫn cảm thấy, tử vong là một loại gặp lại khác, có lẽ ông ấy đã ở dưới suối vàng gặp gỡ bạn cũ xa cách nhiều năm, uống rượu vui vẻ nói chuyện phiếm, mà chúng ta sau khi đi tiếp, ¢hắc chắn cũng sẽ gặp mặt bọn họ ở một thế giới khác, nếu sớm muộn gì cũng sẽ gặp mặt thì sao không để cho mình sống tốt hơn.”
Giọng Hoắc Nghiêu khàn khàn.
“Em luôn có rấtnhiều lý do an ủi.”
“Vậy nếu không thì sao?” Liên Chức nhún vai, cô xé bánh mì ra đưa cho anh ta, anh ta không nhúc nhích.
Liên Chức “Mau nhận đi ”
Không biết là giọng điệu hung dữ của cô hay là gì, Hoắc Nghiêu nhận lấy.
Liên Chức nói “Nếu anh có thời gian khổ sở, có lẽ có thể đi điều tra rõ vì nguyên nhân gì mà ngài ấy đi, tôi thấy đêm đó tɾong yến tiệc có nói ngài ấy là bởi vì phát bệnh, cũng có nói là bị hại.”
Cô cụp mắt nói, “Anh… có phát hiện ra dấu vết gì không?”
Bất kỳ cuộc xã giao nào đều có mục đích.
Trịnh Bang Nghiệp có thể dặn dò anh ta điều gì trước hay không.
Hoắc Nghiêu “Không, nhưng chuyện sớm muộn.”
Bánh mì rấtkhô, anh ta ăn vội, sau hai ngụm lập tức ho ra tiếng.
Liên Chức đưa sữa cho anh ta, anh ta lại không đụng chút nào, chỉ ăn cái bánh mì kia, tɾong lúc
đó sặcđến nỗi ngay cả cổ cũng phiếm đỏ không bình thường.
Cô nhìn không nổi nữa.
“Anh đừng ăn nữa.”
Hoắc Nghiêu duy trì tư thế kia không nhúc nhích, lưng cúi xuống giống như một bộ xương lạnh lẽo.
Sau một lúc lâu, giọng anh ta khàn khàn “Có phải hễ ai tốt với Hoắc Nghiêu tôi, đều không có kết cục tốt hay không.”
Liên Chức cúi đầu nhìn anh ta, “Anh nhìn tôi xem, mặc dù tôi không đối xử tốt với anh, cũng
không xếp hạng được gì, nhưng anh đi đứng không tiện, khoảng thời gian đó tôi cũng có đến bệnh viện thăm anh, tai nạn xe cộ vẫn là tôi đưa anh qua đó. Tôi không có ý nói anh mang ơn báo đáp, nhưng lời này của anh không phải đang nguyền rủa tôi sao?”
Cô nhíu chặt mày, bộ dáng rõ ràng không vui lắm.
Hoắc Nghiêu nhìn cô rấtlâu, viền mắt đều đỏ, khóe miệng lại cong lên.
“Ừm, tôi nói sai rồi.”
“Vậy anh cứ từ từ ăn đi, tôi về trước đây.”
Cô cầm lấy túi tɾong tay anh ta ném vào thùng rác, hỏi được điều muốn hỏi Liên Chức tự nhiên cũng không có lý do nào ở lại nữa, nhưng mà mới vừa đi vài bước, phía sau truyền đến tiếng bước ͼhân dồn dập.
Một đôi tay ôm chặt e0 cô từ phía sau, Hoắc Nghiêu dùng sức ôm cô vào tɾong ngực.
“Còn tới không?”
“Liên Chức làm thế nào cũng giãy dụa không ra. “… Đến, đương nhiên đến.”
“Bao lâu?”
Cô ở bên anh ta lừa gạt đã thành thói quen, Hoắc Nghiêu đã sớm không tin lời hứa của cô.
Anh ta ôm thật chặt thật chặt, không cho kỳ hạn thật sự sẽ không thả cô đi.Liên Chức nói “Hai ba ngày, chờ bên công ty tôi xong việc tôi sẽ đến thăm anh.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận