Chương 935

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 935

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Con nhìn nguời không thể nhìn được lòng dạ họ, có người nhìn như hoà thuận với con, ở bên cạnh con giúp đỡ con không nhất định là bạn bè, có thể họ chỉ là vì muốn gần gũi để nắm lấy nhược điểm của con, từ đó đẩy con vào chỗ chết. Bài học cuộc sống rấtnhiều, ngàn vạn lần không nên dễ dàng tín nhiệm bất kỳ kẻ nào.”
Lúc trước ông dặn dò không ít, cho nên Hoắc Nghiêu cũng không nghĩ nhiều, nhưng ngày đó Trịnh Bang Nghiệp rõ ràng muốn nói lại thôi.
Không đợi Hoắc Nghiêu suy nghĩ, di động đã phát ra vài tiếng rung.
Anh ta nhìn, cất bước xuống lầu, sau khi lên xe đạp ͼhân ga ra ngoài.
Dọc the0 nội thành một đường đi ra ngoại ô, cuối cùng dừng ở nơi nào đó trống trải, xa xa bờ sông gió thổi làm phất lên cột cờ hỗn loạn, sau khi cửa sổ xe hạ xuống, cánh tay anh ta vắt ở phía trên, khói giữa ngón tay ước chừng đã cháy hết, ghế lái phụ mới có người ngồi lên.
“Anh Nghiêu, Dung Thành có cảnh sát đang điều tra nguyên nhân cái chết của hai anh em nhà Hoắc.”
Hoắc Nghiêu nhả ra khói, khói mù tràn ngập đáy mắt đen kịt của anh ta.
“Phân cục nào?”
“Phân cục Thành Nam, lúc trước còn lấy danh nghĩa an ủi đến thăm nhà tổ Hoắc nhiều lần, sau đó thì có một người đàn ông mặc cảnh phụcxuấthiện ở đường phố giao hoa quả. Những thứ này dường như là sau khi vị họ Lục từ thủ đô kia đến mới có, nghe nói người này cực kỳ khó chơi, có phải anh ta muốn xử anh hay không?”
Ngồi ở ghế lái phụ là Trần Thanh từng vào sinh ra tử với Hoắc Nghiêu ở nước ngoài, có chút giao tình thật đúng là chỉ có thể đánh đánh giết mới tạo ra. Hoắc Nghiêu im lặng nghe cậu ta nói, cho đến khi một từ tɾong miệng cậu ta xuấthiện.
Anh ta ngước mắt lên “Lục Dã?”
Trần Thanh cậu ta nói “Có muốn tôi đi hay không…” Cậu ta nhẹ nhàng làm dấu tay.
“Trước tiên không cần.”
Hoắc Nghiêu tuy rằng không rõ Lục Dã nghi ngờ anh ta như thế nào, nhưng tɾong và ngoài nước cách xa nhau vạn dặm, cách hơn nửa năm tìm chứng cứ không khác gì người si nói mộng.
“Còn về An Khắc Lao thì sao?”
Trần Thanh nói cậu ta đã phát triển ổ độc của mình ở các câu lạc bộ lớn vùng biên giới, vả lại liên hợp với bọn buôn ma túy xung quanh muốn lên kế hoạch bao vây từng bước, khuyên nhủ không nghe, sợ ngọn lửa này thiêu đốt bọn họ, cậu ta chỉ có thể để việc làm ăn rút về.
“Anh Nghiêu, anh nên ra nước ngoài đi.”
Trần Thanh nói tai họa ngầm trùng trùng, ngọn lửa này sớm muộn gì cũng sẽ đốt tới đầu anh ta, Trịnh lão tiên sinh đã bảo Trần Thanh khuyên Hoắc Nghiêu xuấtngoại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận