Chương 940

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 940

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tống Diệc Châu hơi nhíu mày.
Liên Chức nói “Cho nên có một khoảng thời gian tôi đặc biệt bài xích anh.”
Cô không hề che giấu địch ý đối với hắn, Tống Diệc Châu cầm lấy tay cô, nhẹ nhàng hôn lên lòng bàn tay.
“Để cho Liên tiểu thư có suy nghĩ như vậy với tôi, là tôi làm không đủ tốt.”
Lòng bàn tay nóng rực dọc the0 cơ bắp cuồn cuộn không ngừng khuếch tán.
Là từ khi nào phát hiện hắn cũng không mơ ước tới Trầm gia, lớn khái là do quan hệ giữa hắn và Trầm Kỳ Dương như dầu sôi lửa bỏng, bọn họ trở thành người một nhà, Trầm Kỳ Dương sẽ không ngừng làm khó hắn. Rất rõ ràng với Tống Diệc Châu là hại nhiều hơn lợi.
Liên Chức nhớ tới bản thân mình luôn khó chịu đối với hắn, không ngại trực tiếp nghĩ xấu hắn, hắn từ đầu tới cuối đều im lặng, lại ở bên cô đỡ cô dậy tɾong nhiều lần cô gặp khó khăn. Hắn chế giễu cô, cười cô, nhưng mỗi lần kết thúc thay cô vẫn là hắn.
Cô không khỏi nghĩ đến lần nhảy từ cửa sổ lầu hai của khách sạn xuống, Tống Diệc Châu ôm lấy cô tɾong gió tuyết, khi đó sắc mặt như thế nào? Hắn biết rõ cô và Trầm Kỳ Dương…
Cô không phải là người bởi vì cảm động mà rung động, lại bởi vì sinh ra tình cảm mà mềm lòng.
Liên Chức nâng mặt hắn lên.
“Hôn em đi.”
Người đòi hôn chủ động dán môi lên môi hắn, môi chạm vào nhau, nhẹ nhàng cọ xát.
Rõ ràng ngay cả đầu lưỡi cũng không có duỗi ra, Tống Diệc Châu chỉ đảo khách thành chủ, ngậm lấy môi của cô khẽ mút, nhưng hơi thở nóng rực phả lên khuôn mặt của nhau, càng trêu chọc người ta đến nỗi mặt đỏ tim đập.
Hắn nhẹ nhàng cười ra một tiếng ở giữa răng môi.
Mắt thấy nụ hôn này không thể khống chế, Liên Chức nhẹ giọng nói “Tối nay em muốn về.”
Dự án thư viện hai ngày nữa sẽ nghiệm thu, mặc kệ có thành công hay không cô đều phải trở về chuẩn bị thật tốt.
Tống Diệc Châu nói “Anh đi cùng em?”
Cô nhẹ nhàng lắc đầu “Em có thể, anh để em tự mình thử xem.”
Chuyện đã làm không thể quay đầu lại, cô sẽ không để bất cứ thứ gì trở thành ác mộng của cô. Dựa vào người bên cạnh là tốt, nhưng đầu tiên cô muốn dựa vào chính mình vượt qua.
Liên Chức thương lượng xoa xoa lỗ tai hắn, “Anh để em vượt qua trước, không được thì gọi anh có được hay không? Bảo vật phải dùng ở phía sau cùng.”
Ai nói cô sẽ không an ủi người khác, nếu như cô muốn chọc ai vui vẻ, tùy tiện hai câu đã có thể làm cho lòng người nóng lên.
Đáy lòng Tống Diệc Châu mềm mại, xem như cảm nhận được sự an ủi này.
Xung quanh nguy hiểm không ngừng, hắn vừa lo lắng cô ỷ lại vào bất kỳ kẻ nào, lại lo lắng cô không đủ ỷ lại.
Hắn nói Hoắc Nghiêu và Trịnh Bang Nghiệp có quan hệ không đơn giản, sau khi Hoắc gia xảy ra biến cố, đối với anh ta Trịnh Bang Nghiệp là sự tồn tại như người thân, anh ta tám chín phần mười sẽ tìm người điều tra.
“Anh biết không lâu sau em có dự định ra nước ngoài mở chi nhánh công ty, nếu có thể, đừng gặp riêng anh ta.” Tống Diệc Châu không nói, trốn không phải là vấn đề, phải để Hoắc Nghiêu h0àn toàn không rảnh phân tâm mới được.
Nhưng đây là những việc hắn nên làm.
Liên Chức cũng biết, cô gật đầụ
Tống Diệc Châu nghiêm túc nhìn cô “Định nói chuyện này cho anh ta biết sao?”
Anh ta, Lục Dã.
Cô cáo nhỏ vừa rồi còn vẫy đuôi dần dần im lặng, cô không biết, thật sự không biết.
Đêm đó cô lấy hết dũng khí muốn mở miệng, tɾong đïện thoại, một câu “Cục trưởng Lục, có manh mối mới.” lập tức làm cho cô dừng lại không thể tiến lên tɾong nháy mắt. Hắn là người phụ trách chính của vụ án này, là người bị cấp trên không ngừng gây áp lực nhất định phải giao ra kết quả.
Trong những cơn ác mộng trằn trọc đó, làm sao không có Lục Dã tự mình còng tay đưa cô vào tòa án xét xử.
Tống Diệc Châu nhìn ra sự dày vò của cô.
“Đừng nghĩ nhiều, nói cũng tùy em không nói cũng tùy em.” Ngón cái hắn vuốt ve đuôi mắt cô, “Nếu em không thể ¢hắc chắn, không muốn nói, vậy thì đừng đề cập nửa câu trước mặt anh ta.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận