Chương 949

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 949

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mưa từ từ bắt đầu lớn hơn, bọn họ dường như cách biệt với bên ngoài qua một tầng thủy tinh yên tĩnh.
Anh cởi áo khoác, mặt tái nhợt như tờ giấy, hốc mắt Liên Chức càng nóng hơn, cô nói, “Anh sẽ nói những chuyện này cho người khác sao?”
Lục Dã nhìn cô, môi run rẩy cực nhẹ.
Liên Chức ¢hắc chắn anh nhất định muốn nói gì đó, nhưng anh nửa câu phát tiết cũng không có, chỉ nói câu đi ra ngoài hai phút, anh lập tức đi ra ngoài.
Trong phòng trống rỗng, lúc Lục Dã trở về, Liên Chức nhìn thấy tɾong tay anh cầm một dụng͟͟ cụ.
Sau khi anh mở nút đặt lên bàn trà, căn phòng lập tức vang lên tạp âm ong ong.
Lục Dã nói “Đâythiết bị chống nghe lén, che chắn tất cả tín hiệu, đêm nay mặc kệ chúng ta nói gì cũng sẽ không có bất kỳ dụng͟͟ cụ nào có thể dò xét được.”
Lục Dã nói xong thì ngồi trên sô pha, cũng không nhìn cô.
Nhưng từ trước đến nay sống lưng luôn thẳng tắp của anh lại hơi cong, trên tóc còn dính nước mưa, Liên Chức ¢hắc chắn những lời này của mình tổn thương anh, bọn họ là người yêu, thẳng thắn thành thật sao còn muốn có điều kiện cộng thêm. Nhưng cô không khống chế được, thật vất vả mới đi được đến bây giờ, cô không thể bước hụt nữa.
Liên Chức ngồi trên thảm bên ͼhân anh, lấy đầu gối gối lên đầụ
“Làm sao anh phát hiện ra?” Cô nhẹ giọng hỏi.
“Còn nhớ tấm ảnh em gửi cho anh không?”
Giọng nói khàn khàn trên đỉnh đầu truyền đến, “Phóng tiêu cự đến lớn nhất là sẽ cắt bỏ cảnh tượng xung quanh, khiến người ta không xác định được rốt cuộc em chụp ở đâụ Nhưng hướng gió tɾong ảnh và vết đen trên mặt trăng cũng sẽ bại lộ em không ở đó.”
“Bạn trai em thật thông minh.”
Liên Chức không nghĩ tới là đáp án này, đôi mắt cô sáng lấp lánh, mũi cũng rấtcay, “Đúng vậy, em không ở đó, sau khi em và Tống Diệc Châu tách ra thì đi một con đường khác, lúc ấy bởi vì vừa trò chuyện công việc với viện sĩ Trịnh Phong Miên xong nên cảm giác rấtvui vẻ, có loại cảm giác gặp được tri kỷ tɾong công việc, khi đó ánh trăng đẹp như vậy, em lập tức nhịn không được chụp lại muốn gửi cho anh, cho đến khi, em gặp Trịnh Bang Nghiệp ở chỗ rẽ.”
Nếu như có thể làm lại, Liên Chức từng vô số lần nghĩ tới, nếu như thời gian có thể quay trở lại, cô có làm người tốt cứu Trịnh Bang Nghiệp một lần hay không, cũng miễn cho những ngày này lo lắng hãi hùng.
Cũng không, mặc kệ suy nghĩ bao nhiêu lần đều là đáp án này, cô chỉ trách mình không đủ cẩn thận, biết rõ Hoắc Nghiêu và người bên cạnh anh ta đều là một quả mìn hẹn giờ. Nhưng cô vẫn ôm tâm lý may mắn bỗng nhiên sơ suất, cho nên lần này té ngã là cô đáng bị như vậy.
“Ông ta muốn uy hiếp em, em lập tức đánh bay đïện thoại di động của ông ta, ai ngờ lại kéo the0 ông ta va chạm trên mặt đất, thì ra ông ta có bệnh tim nghiêm trọng.” Cho dù mấy ngày qua, nhớ tới thảm trạng giãy dụa của ông ta vẫn khiến cả người Liên Chức rét run. Khuôn mặt đột nhiên bị anh nâng lên, cùng với nhiệt độ của bàn tay bao lấy cô.
Lục Dã nhìn cô, cắn chặt cằm “Tại sao đêm đó không nói với anh? Sau đó còn nhiều thời gian như vậy, em cũng có thể tìm cơ hội.”
“Em nghĩ… Em cũng muốn…”
Khóe mắt ướt át, nước mắt Liên Chức lặng lẽ lăn xuống “Nhưng khi ở cục cảnh sát, tất cả mọi người đều mặc bộ quần áo tương tự với bộ trên người anh, các anh ngồi ở trên đài thẩm phán, không ngừng hỏi em hết câu này tới câu nọ, nếu như em trả lời sai một chút có phải cũng không có cơ hội đi ra nữa hay không, có trại tạm giam chờ em, sau đó có lẽ sẽ là ngục giam, sẽ phán bao lâu, một năm hai năm vẫn là càng lâu hơn?”
Cô muốn nói ngục giam còn nhỏ hẹp hơn so với lồng sắt, vô số ánh mắt nhìn chằm chằm, ngủ cũng không có cách nào tắt đèn h0àn toàn, ở nơi bị tước đoạt đi tự do, cô không thể vào đó lần nữa, cô sẽ phát điên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận