Chương 950

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 950

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Sau đó anh ở bên cạnh em, em càng không phân biệt rõ ràng rốt cuộc anh là ai, là cảnh sát đi tìm chính nghĩa, đưa phạm nhân ra trước công lý, hay cũng chỉ là bạn trai em, sứ mệnh của anh là bắt phạm nhân trả lại công đạo, có phải cũng sẽ…”
Bàn tay ướt át gần như làm Lục Dã bị bỏng.
Trên mặt anh đến tột cùng là bất lực và đau lòng, hay là giãy dụa thống khổ, ai cũng nói không rõ ràng.
“Trịnh Bang Nghiệp uy hiếp em chuyện gì?”
Tóc người đàn ông ướt, cho dù hốc mắt hơi đỏ, đôi mắt đen vẫn thẳng tắp.
Anh muốn biết tất cả về cô.
Liên Chức nhìn thẳng vào mắt anh, qua thật lâu, cô mới nói.
“… Thân phận của em.”
“Thân phận gì?”
Liên Chức cắn chặt môi, nói không nên lời.
“Có liên quan đến vết bớt sau thắt lưng em đúng không?”
Trên lầu dường như truyền đến tiếng cốc vỡ nát, Liên Chức đột nhiên nhìn anh, khóe miệng run rẩy được Lục Dã đưa tay vuốt ve.
“Khi gặp lại em ở thủ đô, trên lưng em có thêm cái bớt, nếu như hình dạng tùy tiện ngẫu nhiên thì có khả năng anh thật sự cảm thấy là em nói đùa để chọc cười anh, nhưng hết lần này tới lần khác, hình dạng kỳ lạ như vậy, cái bớt kia là cái gì?”
Rất rõ ràng, sự nhạy bén của anh chỉ cách bí mật một tầng cửa sổ giấy.
The0 bản năng phòng bị, cơ thể và hàm răng cô run rẩy, cô đã thề không thể để cho bất kỳ người nào biết, nhưng anh là Lục Dã, là Lục Dã đã từng quỳ xuống đỡ súng cho cô.
“Anh đoán được có phải không?”
Cô đang cười, lại giống như khóc, “Vết bớt kia, là chứng minh thân phận của Trầm Tư Á.”
Tia chớp đột nhiên đánh qua bầu trời, đầu óc Lục Dã trống rỗng, quên mất anh muốn nói gì.
Hoàn toàn là đoán sao?
Cũng không hẳn, quen biết cô đã dùng thân phận Liên Chức này, cho nên sau đó bất cứ điều gì xảy ra cũng là phụ.
Nhưng một chút phát hiện cũng không có? Lúc cô mấy lần bởi vì Trầm Kỳ Dương mà nhượng bộ nương tay, mặc kệ tình cảm của anh đối với cô. Lục Dã làm sao có thể không phát hiện ra điều kỳ lạ bên tɾong h3ận ý.
“Trầm gia có người biết không?” Anh hỏi.
Cho rằng anh có rấtnhiều thứ khác muốn hỏi, ví dụ như cô h0àn thành việc tráo rồng đổi phượng như thế nào, lừa gạt tất cả mọi người như thế nào, nhưng so với tất cả vấn đề, người đàn ông the0 bản năng lại hỏi ra câu này.
Cô lắc đầu, chóp mũi càng chua xót hơn.
Lục Dã “Đêm đó Tống Diệc Châu cũng ở đây?”
“Ừm, anh ấy ở đây…”
Liên Chức nói sau khi cô lấy đi lọ thuốc, cả người đều như mất hồn, chạy ra khỏi đường mòn lập tức đụng phải hắn, bọn họ đều thông minh như vậy, năng lực nhìn mặt đoán ý là một chọi một. Hắn thay cô lau dấu vân tay rồi thả lọ thuốc trở về, tɾong thời gian nhanh nhất làm xong cho cô chứng cứ ngoại phạm. Nếu không phải có tấm ảnh kia sẽ giấu được bao lâu, có lẽ cả đời này cũng sẽ không bị phát hiện, có lẽ Lục Dã đủ tỉnh táo vẫn tìm được sơ hở.
Chuyện lau vân tay này hai bên đều biết lớn diện cho cái gì, đặc biệt là Lục Dã làm nghề cảnh sát này.
Vì cô, Tống Diệc Châu cam tâm tình nguyện biến mình thành đồng phạm.
Lục Dã cắn chặt răng.
Anh rõ ràng có rấtnhiều điều muốn nói, nhưng vào thời điểm mấu chốt này, ngay cả người ở bên cạnh cô cũng không phải là anh. Tất cả những lời sau đó đều là bất lực.
“Biết được những chuyện này, anh sẽ bắt em sao?” Cô hỏi anh.
Sẽ? Không?
Lục Dã và cô nhìn nhau vài giây, hai má đều hơi co giật.
Ước nguyện ban đầu của anh khi đi trên con đường này chính là muốn thay đổi thân phận, quang minh chính lớn để quen biết cô lần nữa, nếu dẫn cô về cục cảnh sát còn đau khổ hơn cả giết Lục Dã. Nhưng bộ quần áo trên người này, từ ngày cảnh sát tuyên thệ âm vang hữu lực, thậm chí anh lĩnh một đồng tiền lương, ánh mắt sùng kính của nhân dân bách tính đều không thể nghi ngờ đã đẩy anh lên con đường này.

Bình luận (0)

Để lại bình luận