Chương 955

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 955

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Lần này thiết kế quanh đi quẩn lại có thể h0àn thiện như vậy, xét đến cùng không thể thiếu sự hỗ trợ của các cô, nếu không lại một lần nữa trở về cùng hỗ trợ xây dựng công trình sau khi h0àn thành, cùng lắm thì phí thiết kế sau đó chúng tôi bảy các cô ba.”
Sắc mặt diễu võ dương oai này của ông ta Liên Chức lười nhìn, chỉ cười cự tuyệt. Lúc đi ra Lưu Hạo Cần lập tức gọi đïện thoại tới, hỏi bản thảo lần này thế nào.
Liên Chức nói thất bại, mấy đứa nhỏ còn rấtmất mát.
Kỳ thật cô cũng có chút, vốn tưởng rằng đêm đó trò chuyện vui vẻ cùng viện sĩ Trịnh Phong Miên nửa giờ, có lẽ đối phương sẽ cảm thấy rấthứng thú với thiết kế của bọn họ, cho dù không đưa ra quyết định ít nhất cũng sẽ đến hiện trường nghe một chút.
Xem ra vẫn là cô quá tự tin.
Chỉ là cô là người dẫn đầu, nếu như chính mình cũng ủ rũ, dù là toàn bộ đoàn đội đều sẽ không vui.
Liên Chức đang đi dọc the0 cầu thang xuống lầu, phía sau đột nhiên có người gọi cô lại. Sau khi Liên Chức quay đầu cảm thấy người này có chút quen mắt, cô cúp đïện thoại của Lưu Hạo Cần trước, đối phương nói.
“Hôm nay viện sĩ Trịnh đến học viện mỹ thuật, nghe nói ngài ấy muốn nói chuyện với cô một chút.”
Lúc Liên Chức đẩy cửa vào, Trịnh Phong Miên đang uống trà tɾong phòng làm việc của viện trưởng Cao.
Văn phòng lớn như vậy chỉ có một mình ông, ông nói.
“Cô gái nhỏ Trầm gia, lại gặp mặt.”
Liên Chức cười chào một tiếng viện sĩ Trịnh.
Ông nói thẳng “Lúc tôi tới còn ở ngoài cửa dự thính hai câu, bản thiết kế của các cô so với buổi tối hôm đó trò chuyện còn nổi bật hơn, lần này thất bại tɾong việc thiết kế thư viện, có phải rấtthất vọng hay không?”
“Nói thật là có, dù sao chuẩn bị lâu như vậy, nếu như tôi nói không có ngài nhất định sẽ cảm thấy tôi không ͼhân thành.”
Cô nói thất vọng, nhưng cũng đủ không kiêu ngạo không nóng nảy.
Trịnh Phong Miên nở nụ cười hòa ái.
“Kỳ thật sự việc đến đây chúng tôi cũng không có gì tiếc nuối.”
Liên Chức nói thiết kế của bọn họ quả thật không phù hợp với tâm ý của bên A, cũng có thể là không gặp được Bá Nhạc của nó, đây bất kể là sự nghiệp hay cuộc sống đều là chuyện rấtbình thường.
Trịnh Phong Miên nói “Tuổi còn nhỏ mà lòng dạ rộng rãi như vậy, hiếm thấy.”
Lúc này cửa bị đẩy ra, trưởng khoa lớn học vào cửa vốn định trò chuyện với giáo viên thêm hai câu, đồng thời cũng được Vương Mông nhờ vả, giới thiệu cho Trịnh Phong Miên. Sau khi Liên Chức gật đầu với bọn họ, đang muốn nói lời tạm biệt với Trịnh Phong Miên.
Trịnh Phong Miên nói “Cô gái nhỏ Trầm gia, tôi có một yêu cầu này, muốn nghe ý kiến của cô trước.”
Liên Chức khó hiểu nhìn ông.
“Khoảng thời gian trước, rấtnhiều bạn cũ của tôi đã xin cục văn hóa xây dựng lại bảo tàng lịch sử tự nhiên thành phố Ninh Xương, hôm nay đề án vừa được thông qua, đang thiếu đội ngũ thiết kế thực sự có năng lực, không biết bên cô có nguyện ý nhận nhiệm vụ này hay không.”
Lời này vừa nói ra, không chỉ Liên Chức kinh ngạc.
Ngay cả hiệu trưởng Cao và Vương Mông cũng hoài nghi có nghe lầm hay không, Ninh Xương là thủ đô lịch sử văn hóa, loại công trình lớn như viện bảo tàng này bình thường đều giao cho nhà thiết kế nổi tiếng thế giới, hoặc là nhiều đoàn đội hợp tác h0àn thành. Ngay cả viện thiết kế cũng khó đạt được tiêu chuẩn của nhà thiết kế.
Vốn tưởng rằng lấy được hạng mục thư viện lần này có thể diễu võ dương oai ở viện thiết kế một phen, giờ phút này biểu cảm của Vương Mông so với kinh ngạc còn khó chịu hơn.
Liên Chức còn chưa kịp phản ứng.
“Ngài nói là bảo tàng cấp quốc gia thành phố Ninh Xương? Bảo tàng tự nhiên có động vật không xương sống, động vật bò sát cổ và các loại hiện vật khác hơn 400.000 mẫu?”
Trịnh Bang Nghiệp cười nói “Đúng vậy.”
Liên Chức được lộc mà sợ nói “Chúng ta đương nhiên tình nguyện ”

Bình luận (0)

Để lại bình luận