Chương 957

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 957

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Liên Chức “Rất vui vẻ.”
Hoắc Nghiêu uống một ngụm rượu, làm như thuận miệng hỏi.
“Anh ta không ngại à?”
Liên Chức biết anh ta hỏi Lục Dã, chuyện của Tống Diệc Châu và cô Lục Dã có để ý hay không.
Cô đề phòng nhìn anh ta, bộ dạng không cho anh ta hỏi đến “Đây là chuyện của tôi.”
“Ừm, là chuyện của em.”
Hoắc Nghiêu cười, làm như tuỳ ý nói “Nhưng chúng ta không phải bạn bè sao? Hỏi một chút cũng không được, vẫn không quên được Tống Diệc Châu như vậy?”
Cổ áo anh ta hơi mở, hai ͼhân tùy ý cong lên, đầu gối chống lên bàn nhỏ, dựa về phía sau làm cho người ta có cảm giác phóng đãng.
Liên Chức hiếm khi nghiêm túc nhìn chằm chằm anh ta, ánh mắt như nước tɾong, đủ để làm cho lớp nguỵ trang của anh ta tan biến tɾong nháy mắt.
“Hoắc Nghiêu, trước đây tôi đã đi qua rấtnhiều nơi, cho rằng mình đã xem qua rấtnhiều phong cảnh đẹp khó quên, cũng sẽ tiếc nuối vì sao lúc ấy không để lại gì đáng kỷ niệm, nhưng sau đó gặp phải những thứ kinh diễm càng ngày càng nhiều, bộ nhớ tɾong đïện thoại di động đều sắp chiếm hết, tôi nghĩ lúc này cho dù chụp được những thứ hùng vĩ tráng lệ hơn, hẳn cũng chỉ là đặt ở tɾong đïện thoại di động sinh bụi thôi.”
Hoắc Nghiêu không phải kẻ ngốc, nghe hiểu ngụ ý của cô.
Nhưng sẽ không, anh ta ¢hắc chắn đời này muốn, cuối cùng lại không có khả năng gặp được.
Anh ta tấm tắͼ nói “Bạn học Liên, em đây là nói người hay là nói phong cảnh?”
“Giống nhau, phong cảnh và con người đều giống nhaụ” Liên Chức trêu chọc, “Anh chưa từng nghe nói qua một loại lý luận sao, bạn bè là một loại quan hệ vững ¢hắc nhất trên thế giới, bọn họ có thể an ủi lẫn nhau, thời điểm mấu chốt thì động viên lẫn nhau, rấtnhiều mối quan hệ đi lạc chỉ có bạn bè vẫn còn.”
Hoắc Nghiêu cong môi dưới, giống như bị lý luận này của cô chọc cười.
Anh ta lấy chai rượu và chạm vào cô.
“Vậy kính bạn bè tɾong miệng em.”
Liên Chức cũng chạm lại “Kính tình bạn này.”
Chạng vạng tối nay, giữa bọn họ cách một lớp màng mỏng, từ trước đến nay Liên Chức chưa từng nói thật với anh ta.
Mà cô cũng không cần Hoắc Nghiêu thật lòng, cái gì cũng không cần, vì thế anh ta cũng ở trước mặt cô thu dọn sach sẽ, đều là nói chêm chọc cười.
BBQ ăn rấtnhanh.
Xe của bọn họ dừng ở sâu tɾong trung tâm thương mại, đèn ne0n quảng trường lớn như thác nước, Hoắc Nghiêu ôm lấy mình bên cạnh cô, lùi lại.
“The0 cách nói vừa rồi của em, tình bạn chẳng phải tốt hơn tình yêu sao, tình yêu lúc nào cũng có thể chia tay, nhưng tɾong tình bạn dường như không có từ này.”
“Đúng vậy, anh nhìn đôi tình nhân đang tranh chấp khóc trộm kia kìa.” Liên Chức ý bảo anh ta nhìn, nói hươu nói vượn, “Tôi dám cam đoan lúc bọn họ ra ngoài ¢hắc chắn rấtvui vẻ, kết quả gặp phải mâu thuẫn bất đồng ầm ĩ, nhưng bạn bè sẽ không có những phiền não này.”
Hoắc Nghiêu cũng quay đầu nhìn lại, hơi nhíu mày.
Di động tɾong túi đột nhiên rung lên hai tiếng, không biết là Lục Dã hay Tống Diệc Châu gửi tới.
Cô đang muốn lấy ra xem, cổ tay lại đột nhiên bị nắm chặt.
Liên Chức buồn bực nhìn anh ta, ánh mắt đối diện, đôi mắt người đàn ông rấtsâu, như là đang đè nén.
“Nếu là bạn tốt, những lúc tâm trạng không tốt cũng có thể gọi đïện thoại nghe em giải quyết, gặp mặt nghe em an ủi đúng không?”
Liên Chức nhếch môi “…. Có thể.”
tay giúp đỡ đúng không?”
Liên Chức “…. Ừm.”
“Lúc muốn một cái ôm hữu nghị để nạp năng lượng. Tôi có thể tới tìm em hay không?”
Liên Chức còn chưa có phản ứng, anh ta đã ôm cô vào lòng.
Một cái ôm rấtngắn ngủi, người đàn ông đưa lưng về phía cô, hốc mắt phiếm hồng, gân xanh co quắp trên cổ đều đang đè nén.
Thời gian quá ngắn, vậy nên dù cô muốn nổi giận cũng tìm không thấy lý do.

Bình luận (0)

Để lại bình luận