Chương 972

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 972

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cửa phòng làm việc bị đẩy ra, lúc Trầm Nho Minh đi vào lập tức thấy Trầm Kỳ Dương lười biếng tựa vào sô pha, hai ͼhân dài thẳng tắp được bao bọc tɾong quần dài màu đen đang khoác lên bàn trà đối diện, sau khi nhìn thấy ông thì sắc mặt thu lại hai phần nhàn nhã, biến thành đứng đắn hiếm có.
“Chú hai.”
Trầm Nho Minh đóng cửa lại, thản nhiên nói “Không có việc cần nhờ sẽ không ân cần, tới làm gì?”
“Chú nói như vậy coi con thành người thế nào rồi.” Trầm Kỳ Dương cười “Chậc” một tiếng, tɾong lời nói có bao nhiêu vô tội chỉ có Trầm Nho Minh biết, ông ngồi vào phía sau bàn làm việc, mắt thấy tên nhóc này có thái độ khác thường, ngoan ngoãn bưng trà đưa tới.
Trầm Nho Minh cầm lấy uống một ngụm, nói “Đi qua chỗ cha con?”
Trầm Kỳ Dương từ tɾong xoang mũi “Ừm” một tiếng, chỉ nghe tiếng kia đã khiến Trầm Nho Minh có chút vui vẻ.
Hai cha con này từ trước đến nay đều không hòa thuận, the0 lý cha Trầm có thể đi tới vị trí này đã sớm không lộ vui buồn, nhưng những phẩm chất này ở trước mặt con trai mình lại không lộ ra nửa phần, ba câu chưa nói xong đã nổi giận bão táp, cặp mắt ưng kia dưới sự soi mói thường xuyên khiến người giúp việc cũng phát hoảng.
Trầm Nho Minh ngược lại hiểu được dụng͟͟ tâm khổ sở của cha Trầm, tên nhóc này quá ngông cuồng, không sợ trời không sợ đất, phải đè ép.
Ông trêu chọc nói “Bị cha con mắng nên lăn đến chỗ chú?”
Trầm Kỳ Dương liếc ông một cái.
“Chú hai con thật đúng là biết chọn chỗ để đâm đó?”
Ông nhíu mày, đáy mắt buồn bực vô cùng, mấy ngày nay vốn đã phiền.
Một khi thẩm phán quyết định Giang Khải Minh tử hình chạy không thoát, kết quả vụ án Giang Trọng Hạc này càng thêm nghi vấn chưa định, luật sư biện hộ cho hắn ta đã họa thủy đông lưu, toàn bộ tội danh đều dẫn tới người bên ngoài, đương sự nhiều lần khiếu nại khiến ông không biết xử lý thế nào. Nếu như lần này không có cách nào đưa Giang Trọng Hạc lên đoạn đầu đài, chỉ cần Trầm Kỳ Dương nghĩ đến hắn ta có thể sống thêm mấy chục năm ở tɾong ngục tối, đã nhịn không được muốn tự mình kết liễu hắn ta.
Nhưng mà mới vừa truy vấn cha Trầm vài câu, đã bị ông giáo huấn trở về.
“Chuyện của Giang Trọng Hạc rốt cuộc có ý gì?”
Anh dựa vào bàn làm việc, rấtcó ý muốn đập vỡ nồi đất hỏi đến cùng.
Trầm Nho Minh ngay cả trà cũng không uống, xụ mặt nói “Ý của cha con cũng là ý của chú, bớt thêm phiền.”
Trầm Kỳ Dương “Con có thể làm loạn cái gì?”
“Chuyện Trịnh Bang Nghiệp lừa được người khác còn định lừa người tɾong nhà sao? Nếu không phải cha con bưng bít thì Lưu gia cũng có thể tới cửa nhà xé xác con.”
Trầm Kỳ Dương cũng không lộ vẻ chột dạ, anh cười nhẹ một tiếng.
Anh nói, “Chuyện của Giang Trọng Hạc chỉ cần chú hai nói cho con biết, sau này con cũng không tới làm phiền chú nữa.”
“Không có chuyện gì cả, cho chú kẹp lấy cái đuôi làm người, lại vô pháp vô thiên thì tự con đóng gói trở về tìm ông ngoại con đi.”
Trầm Nho Minh lộ vẻ mặt hổ thẹn, một lát sau mới nói, “Con thu liễm một chút thì cũng để cho chúng ta yên tâm hơn bất cứ chuyện gì.”
Chú hai anh dần dà cũng học the0 bộ dạng của cha anh, một giọt nước cũng không lọt kia, nhưng Trầm Kỳ Dương nhạy bén cỡ nào, nhíu mày suy tư vài giây, tự nhiên có thể từ những lời cuối cùng này của chú hai suy nghĩ ra rấtnhiều thâm ý.
“Được.” Trầm Kỳ Dương lười biếng nhả một chữ, cũng không níu lấy lời này, ngồi xuống đối diện Trầm Nho Minh.
Lúc này chính là thời gian nghỉ trưa, thư ký đưa tới một văn kiện và thư từ lớn, phần lớn đều là đề án các bộ phận gửi tới sau hội nghị chính pháp.
Trầm Nho Minh vừa mới từ hội nghị đi ra, ông xoa xoa mi tâm, có chút mệt mỏi.
Trầm Kỳ Dương thấy ông như vậy, xé thư, dứt khoát đọc cho ông nghe.
Những tài liệu này cũng không phải là cơ mật, trước đây anh cũng không phải chưa từng làm qua chuyện tương tự.
Trầm Nho Minh nói “Thím ba của con nói con gái của bạn thím ấy tuổi tác thí¢h hợp với con, hỏi qua một chút ý kiến của con?”
“Con đã có bảo bối rồi, để thím ba bớt lo lắng đi.”
Trầm Kỳ Dương cà lơ phất phơ nói ra lời này, ít nhất hơn phân nửa tâm tư đều tự do ở bên ngoài, mấy ngày nay là thật sự bị làm phiền, anh đang lo dỗ bà cụ nhỏ nhà mình như thế nào.
Hai ngày Liên Chức trở về trang viên bị anh ức hiếp tàn nhẫn, wechat kéo anh vào sổ đen, đïện thoại không nhận. Chuyển khoản đưa đồ ăn, ngồi chồm hổm đưa đi làm, biện pháp gì cũng đã thử hết, đồ đạc cũng thu dọn, nói một câu cũng không để ý tới anh.
Cô nhóc vô tâm này đóng chiếm tất cả tâm tư của anh đến mức ngay cả khe hở cũng không còn, chỉ trở về nửa tháng, cuối tuần phải đi, hôm nay người vất vả lắm mới ở trước mặt, ôm không được hôn không được, tɾong lòng lập tức giống như có móng mèo đang cào vậy.
Trầm Kỳ Dương dứt lời mới tự giác biết mình vô tình lỡ miệng, ánh mắt hơi dừng lại.
Trầm Nho Minh liếc anh một cái.
“Sao, có cô gái mình thí¢h rồi à?”
Trầm Kỳ Dương ngẩng đầu, thuận the0 tự nhiên nhếch môi “Sau này có thời gian dẫn tới cho chú hai gặp?”
Trong lời nói của anh không hề có ý ngăn cản, Trầm Nho Minh cũng không có ý tìm hiểu quá nhiềụ
Chủ đề này vội vàng mà qua, túi văn kiện mở ra, Trầm Kỳ Dương đang muốn đọc báo cáo cho anh, nhưng mà đồng tử chợt híp chặt, lộ vẻ ảm đạm.
Một trang, hai trang… Một xấp văn kiện thật dày bị anh nhanh chóng lật xem.
Phòng làm việc yên tĩnh, chỉ có sương khói của máy làm ẩm chậm rãi bốc lên, hai mắt người đàn ông cũng giống như che kín một tầng sương mù, u ám đen tối.
Trầm Nho Minh nhắm mắt dưỡng thần, chỉ nghe thấy tiếng lật trang, thật lâu không nghe thấy giọng anh truyền đến.
Ông mở mắt “Trong báo cáo viết cái gì?”
“Đề nghị bố trí động viên công tác an ninh tết dương lịch.” Trầm Kỳ Dương tự nhiên lấy một xấp văn kiện, đóng lại phần trên tay.
“Năm nay là hai năm, sau đây đề nghị tăng ℭường quản lý trị an khu du lịch và các hoạt động lớn.”
Trầm Nho Minh nhắm mắt, chậm rãi “Ừ” một tiếng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận